“Thì vẫn vậy thôi, không khác cái siêu thị của cậu lắm, nửa sống nửa chết.” Tạ Hằng Lượng chụp ảnh rồi chuyển đi: “Đơn hàng hôm nay của cậu đều được đưa đến hết rồi, buổi chiều còn một đơn nữa, nếu cậu vẫn ở đây, chắc ngày mai mới đưa cho cậu được, được không?”
“Được, được chứ.” Tần Tinh gật đầu: “Dù sao tôi cũng ở đây mà, không gấp.”
Hai người nói chuyện với một chút, Tần Tinh mới tạm biệt Tạ Hằng Lượng, sau đó xoay người mở đơn hàng vừa được chuyển đến.
Đây là quần áo và thun cột tóc mà mấy ngày trước cô đặt ở trên mạng, trừ quần áo hiện đại ra còn mấy bộ quần áo cổ đại, cô nghĩ lỡ có một ngày phải đến thành trấn cổ đại đi dạo một chút cũng không thể mặc quần áo ngắn tay được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



