"A nương, con ăn xong rồi."
Ngọc Nương nhìn nữ nhi ngoan ngoãn, lại gắp một đũa mì: "Ăn nhiều một chút."
Đứa nhỏ nắm chặt tay áo của nàng ấy, lắc đầu: "Nương ăn."
"Được, nương ăn một miếng, con ăn một miếng." Ngọc Nương gắp mì sợi, đưa vào miệng mình một miếng, vừa đưa vào miệng, nàng ấy liền cảm thấy sợi mì mềm mại, hơn nữa đã lâu không thấy mỡ lợn, làm cho trong mắt nàng ấy lập tức rưng rưng nước mắt.
Một bát mì sợi cũng không nhiều lắm, nhưng hai mẫu nữ đều ăn rất thỏa mãn, từ khi chạy nạn đến nay, hai người chưa từng ăn thức ăn mặn, hôm nay một bát mì nóng hổi này vào trong bụng, cho dù chỉ ăn no hai ba phần cũng cảm thấy đặc biệt hạnh phúc.
Lão nhân cũng cầm một bao mì, mượn nước ấm ngâm một bát, nhưng từ lượng mì sợi còn lại trong tay lão nhân mà xem, lượng mì trong bát kia hẳn là cũng không nhiều.
Người đi ra ngoài tìm đá trắng lần lượt trở về, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, nghe người trở về sớm chỉ huy, lập tức đi đổi mì, lại mượn nước ấm.
Có mấy người thực sự không nỡ ăn, liền đem từng khối từng khối lương thực khô cứng trong ngực tách ra, ném vào trong bát nước sốt, chờ nước ấm ngâm nở lương khô.
"Mấy người chúng ta chỉ dùng một túi này, còn lại có thể từ từ mở ra dùng."
"Hôm nay dùng của ta, ngày mai dùng của ngươi, một ngày dùng một gói, đủ cho chúng ta ăn."
"Có thể."
"Đúng rồi, ta vừa đi xa một chút, phát hiện xa xa có động vật, hẳn là có chút rau dại có thể ăn, đợi lát nữa ăn xong chúng ta cùng nhau đi tìm một ít rau dại, lương thực này quý giá, có thể tiết kiệm một chút thì tốt một chút."
"Vậy chúng ta có thể ở lại đây không?"
Sau khi đổi lương thực cho bọn họ, thần tiên đại nhân liền vào buồng trong, cửa lớn vẫn mở rộng.
Nhưng dù là như thế, giữa bọn họ cũng không có một người nào dám tiến lên, chỉ nghĩ nếu thần tiên đại nhân có thể đồng ý, để cho bọn họ ở trên mảnh đất hoang kia dựng phòng ốc, chính là không thể tốt hơn.
"Ngọc Nương, ngươi đã từng tiếp xúc với thần tiên đại nhân, lát nữa có thể hỏi một chút hay không? Nếu có thể ở lại tất nhiên là tốt, nếu không thể, chúng ta phải mau chóng khởi hành đi chỗ khác, nếu không ăn hết lương thực trong tay, sợ là không chịu được mấy ngày."
"Chờ thần tiên đại nhân đi ra, ta liền đi hỏi."
...
"Tổng cộng là 35 đồng."
"Quét mã được không?"
"Được, tôi quét cho cậu." Tần Tinh cầm máy quét mã QR, thao tác trên màn hình một lát mới xác định sử dụng như thế nào, "Trên trấn vẫn có khá nhiều người dùng tiền mặt."
"Đúng vậy, mấy năm trước siêu thị bên này cũng chỉ có thể dùng tiền mặt, " Đối phương mở mã thanh toán cho Tần Tinh quét, "Nhưng mà em cũng không trở về, quên tình huống nơi này."
Bên này đang quét mã, lại có người từ bên ngoài đi vào, nhưng không đi về phía khu kệ hàng, mà nhìn chằm chằm Tần Tinh.
Nhận thấy được ánh mắt, Tần Tinh ngẩng đầu, cũng xác định một hồi.
Cuối cùng đối phương vẫn phản ứng trước một bước: "Tần Tinh! Là cậu à? Tôi nhớ nhà ở đây là nhà cậu! Bạn học cũ à, từ khi tốt nghiệp cấp hai, chúng ta đã mười mấy năm không gặp rồi đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)