Tôn Dung nhất thời không nói nên lời, Vương Đạt lại nhảy dựng lên: “Cậu nói lung tung gì đó? Cậu nói lung tung gì đó? Cháu gái nào? Không có chuyện đó!” Dương Đông Quyên không thích hợp, thậm chí chuyện Dương Đông Quyên đã làm, Vương Đạt là chồng của bà ta, muốn nói một chút cũng không cảm nhận được, đó là không có khả năng. Nhưng những chuyện Dương Đông Quyên làm, ở trong mắt Vương Đạt lại không đáng là gì, ông ta cũng không thèm để ý.
Nhưng mà, tuy rằng Vương Đạt cảm thấy những chuyện Dương Đông Quyên làm không có gì, nhưng cũng sợ con trai biết sẽ không vui, vì vậy, đương nhiên là phải tận lực che giấu.
“Vừa rồi tôi nghe rất rõ, không có sai.” Tống Tu khẳng định nói, hắn không có nhìn Vương Đạt, mà nhìn về phía Tôn Dung. Hiện tại, bé gái chỉ có hắn mới nhìn thấy được đang nằm trong lòng người phụ nữ này, dụi vào mặt người phụ nữ này, một tiếng một tiếng mà gọi mẹ.
Vốn dĩ, bé gái cứ như vậy mà bị đâm chết, theo hắn thấy, người nhà của bé gái đều có vấn đề. Nhưng dựa theo quan sát mấy ngày nay, mẹ của cô bé quả thật là rất quan tâm cô bé.
Tôn Dung ôm chặt con gái nhỏ trong lòng, ôm ngày càng chặt, cái chết của con gái lớn vẫn luôn là nỗi tiếc nuối của cô. Đáng tiếc, lúc cô nhận được tin tức, con gái lớn đã chết. Lúc đó, cô vội vàng từ thành phố trở về, chỉ nhìn thấy thi thể của con gái lớn ở bệnh viện.
Lúc đó, cả người cô đều rối loạn, chỉ biết khóc, cũng không nghĩ đến cái chết của con gái mình sẽ có tình huống khác, cũng tin vào lời nói của Dương Đông Quyên là bệnh chết. Dù sao sức khỏe của con gái cô xác thật vẫn luôn không tốt, theo lời hàng xóm láng giềng nói, mấy ngày trước khi chết, cô bé vẫn luôn nằm trên giường không ra ngoài.
Nhưng mà, hóa ra con gái cô không phải là bệnh chết, mà là bị hại chết? Cô thỉnh thoảng bị thứ gì đó đâm trúng cũng đau nửa ngày, con gái cô sống sờ sờ bị người ta dùng kim đâm chết, sẽ đau đớn đến mức nào đây?
“Cậu nói bậy, cậu nói bậy!” Dương Đông Quyên lúc này cuối cùng cũng phản ứng lại, bà ta lại lao về phía Tống Tu: “Cậu lừa người! Cậu lén lút ở đây chắc chắn không có ý tốt!”
“Đúng vậy, cậu không được nói lung tung!” Vương Đạt cũng lập tức phản ứng lại, cho dù Dương Đông Quyên thật sự giết con bé kia cũng không sao, con gái sao, cho dù nuôi lớn cũng là con của người khác. Nhưng xảy ra chuyện như vậy, ông ta không thể để người khác biết được, dù sao xã hội hiện tại đã hoàn toàn khác với năm đó, con trai ông ta chắc chắn sẽ oán trách bọn họ.
Tống Tu khi ở trong quân đội, mỗi ngày đều sẽ rèn luyện, thân thủ đương nhiên cũng không tồi. Lúc bình thường, một ông già, một bà lão như vậy, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng đối phó, nhưng hiện tại hắn dù sao cũng bị thương…
Né tránh không kịp, Tống Tu liền bị Dương Đông Quyên túm lấy quần áo, Dương Đông Quyên dùng sức giật một cái, còn giật xuống mũ trên đầu hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
