Cũng chính lúc này, ba chồng của Tôn Dung lại đột nhiên từ bên ngoài đi vào, trên tay còn cầm một cái hộp giấy, sau đó vào phòng mẹ chồng cô. Không lâu sau, trong phòng mẹ chồng cô liền truyền ra tiếng hét chói tai, khiến đứa trẻ trong lòng Tôn Dung vừa mới được cô dỗ nín khóc lại khóc lớn.
Tôn Dung bế con đi xem tình hình, vừa đến cửa phòng ba mẹ chồng, liền nghe thấy giọng nói đầy kinh hãi của mẹ chồng: “Có quỷ, đừng đến tìm tôi, đừng đến tìm tôi…” Bà ta vừa hét, vừa ôm chặt chồng mình.
“Mụ già thúi, ở đâu ra ma quỷ, không phải chỉ là một bộ quần áo thôi sao?” Vương Đạt đã chịu đựng đủ hành vi nghi thần nghi quỷ mấy ngày nay của vợ mình, ông ta ở nhà đã quen làm ông chủ, hiện tại bị vợ mình quấn lấy, liền không hài lòng, lập tức tát một cái vào mặt Dương Đông Quyên: “Bà bình thường cầu thần bái phật tôi còn nhịn bà, bà hiện tại khắp nơi la hét thấy quỷ là muốn làm gì? Có bệnh, thì đến bệnh viện đi!”
“Là thật sự có quỷ, có quỷ muốn hại tôi!” Dương Đông Quyên cả người run rẩy, nắm chặt tay Vương Đạt, móng tay như sắp cắm vào da thịt Vương Đạt, dưới háng cũng một mảng ướt sũng, bà ta bị dọa đến mức mất khống chế!
“Mẹ, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Trên đời này làm gì có quỷ?” Tôn Dung cũng nhìn thấy tình hình của Dương Đông Quyên, ba chồng cô bình thường tuy không quan tâm việc nhà nhưng cũng rất ít khi nổi giận, vừa rồi lại tát người, phần lớn là vì Dương Đông Quyên mất không chế.
“Cô đừng qua đây, cô đừng qua đây! Chắc chắn là cô, là cô muốn hại tôi!” Dương Đông Quyên hét lên, trốn sau lưng Vương Đạt.
Thái độ của Dương Đông Quyên, không thể nghi ngờ đã làm Tôn Dung nghi ngờ, cô đưa mắt nhìn, cũng nhìn thấy bộ quần áo mà ba chồng cô nói đến.
Đó là một chiếc váy liền áo của bé gái, kiểu dáng đơn giản, chiếc váy này, có lẽ ba chồng cô không nhận ra, nhưng cô lại nhận ra. Mấy năm trước, cô đã từng mua một chiếc váy như vậy cho con gái lớn của mình, mà lúc con gái lớn của cô qua đời, chính là mặc chiếc váy này.
Hiện tại, chiếc váy này sao lại ở đây? Mẹ chồng cô, sao lại cảm thấy mình gặp quỷ?
Chiếc váy liền áo của bé gái mà Tống Tu đã tốn không ít công sức mới tìm được ở chợ bán sỉ của tỉnh thành, đã trở thành giọt nước tràn ly.
Đứa trẻ chết yểu, là không được làm tang lễ, bé gái được chôn ở một khu mộ cách nhà không xa, chỉ có một cái mộ nhỏ. Nếu không phải bé gái có cảm ứng, Tống Tu cũng tìm không được nơi này.
Sau khi đưa hộp đến cửa, Tống Tu liền dứt khoát ở lại trong khu mộ tự xây của nông dân, nơi này trồng đầy cây thông, rất hiếm khi có người đến. Tuy rằng hắn không nhìn rõ tình hình của gia đình đó, nhưng bé gái lại có thể truyền tin từ đó đến ngay lập tức.
“Chú ơi, bà nội con sợ lắm, mẹ hỏi bà làm sao vậy, bà liền chạy về phía này!” Bé gái vui vẻ bay đến bên cạnh Tống Tu. Trước đây cô bé đầy oán hận, thậm chí không thể kiểm soát bản thân, nhưng những ngày này nhìn thấy bà nội mình sống trong lo sợ, đã có thể nở nụ cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)