Mẹ chồng của Tôn Dung nhảy dựng lên: “Cô có ý gì? Cô chính là cho rằng Niên Niên là do tôi hại chết đúng không? Tôi khổ cực giúp cô trông con, cô còn vu oan cho tôi, cô…” Bà ta tức giận ném mấy tờ giấy trên tay về phía Tôn Dung.
Tôn Dung càng thêm tức giận, nhưng không ngờ lại nhìn thấy tờ giấy rơi xuống người đứa con đang nằm trong lòng mình: “Trên này có chữ? Bà nội đừng đâm con?”
Mẹ chồng của Tôn Dung đột nhiên sắc mặt đại biến, bà ta sinh ra sau giải phóng, lúc nhỏ cũng đã từng đi học hai năm nên cũng biết vài chữ. Trước đó bà ta muốn kiếm chuyện với con dâu nên không để ý, hiện tại cũng đã nhìn thấy chữ trên tờ giấy.
Có quỷ!
Tham gia quân ngũ không có tiền lương, nhưng mỗi tháng đều có trợ cấp, Tống Tu có yêu cầu rất ít đối với cuộc sống của mình, số tiền này phần lớn đều được tích lũy lại, mấy năm nay cũng có không ít. Ngoài ra, sau khi hắn nhập viện, đội trưởng Mã Kiến Quân còn để lại cho hắn 5.000 đồng, bảo hắn mua một số đồ dùng sinh hoạt, cải thiện bữa ăn, cũng tiếp đãi người thân đến chăm sóc hắn.
Tống Tu cảm thấy đồ ăn của bệnh viện rất tốt, lại không có người thân đến thăm cần ở lại ăn uống, cuối cùng số tiền này vẫn còn nguyên trên người hắn, mua một chiếc điện thoại di động cũng đủ.
Tối hôm đó, lúc Mã Kiến Quân gọi điện thăm hỏi theo thường lệ, Tống Tu liền đề nghị mua điện thoại di động. Mã Kiến Quân ở đầu dây bên kia lập tức đồng ý: “Cậu mua một chiếc điện thoại di động cũng tốt, nếu không, liên lạc với cậu cũng không tiện. Ngày mai tôi vừa lúc có chuyện cần tìm cậu, sẽ mua một chiếc mang đến cho cậu, cậu thích loại điện thoại di động nào?”
“Đội trưởng, không cần quá tốt, điện thoại di động bình thường là được rồi.” Tống Tu lập tức nói, hắn đã giả vờ không để ý mà hỏi y tá của bệnh viện rồi, theo lời y tá nói, điện thoại di động hiện tại cơ bản đều có chức năng ghi âm, vì vậy hắn cũng không nhấn mạnh.
Trên thực tế, hắn vốn dĩ còn muốn mua bút ghi âm, nhưng như vậy sẽ không nói rõ được, nên hắn đã từ bỏ.
“Được thôi, vậy tôi chọn cho cậu một chiếc khoảng 2.000 nhé, cái hiệu điện thoại di động của vợ tôi, tôi thấy cũng không tồi.” Mã Kiến Quân cười nói, lại hỏi thăm tình hình sức khỏe của Tống Tu.
Ông đối với Tống Tu vẫn luôn rất thích, cảm thấy Tống Tu kiên định chịu làm, bằng cấp cũng không tồi, nếu nguyện ý sau này nói không chừng có thể đi rất xa trong quân đội. Nhưng hiện tại Tống Tu bị thương nặng như vậy, sau này là không có khả năng tham gia quân ngũ, cũng may là cậu ta vẫn còn có lựa chọn khác.
Tống Tu gặp Mã Kiến Quân vào trưa ngày hôm sau, lúc đó, hắn vừa mới chuẩn bị xong một đống mẩu giấy nhỏ. Hắn dùng chính là cuốn sổ tay bình thường nhất, loại giấy bình thường nhất, hắn còn đặc biệt đeo găng tay cao su dùng một lần của bệnh viện, đảm bảo không để lại bất kỳ dấu vết nào, còn những mẩu giấy hôm qua… Chắc không ai thu thập đâu ha? Trên thực tế, cho dù bị tra được cũng không sao, hắn lại không làm chuyện xấu, chỉ là viết vài mẩu giấy thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
