"Chúng ta, xong rồi." Lần này, tất cả mọi người đều triệt để tuyệt vọng, cái gì thiên tài, cái gì đại học, vào thời điểm này, toàn bộ đều biến thành trò cười.
"Ừm." Trần Phong gật gật đầu, đang chuẩn bị tiến vào trạng thái Số chiều, thân hình bỗng nhiên dừng lại.
"Làm sao thế?" Mấy người Từ Phi liếc nhìn nhau.
"Xuỵt —— " Trần Phong nói khẽ, tựa hồ như đang cảm giác cái gì đó.
Mà lúc này đây, theo việc mọi người trở nên an tĩnh, có một ít tiếng khóc thê lương liền trở nên rõ ràng hơn, đó là đám học sinh kia, là thanh âm than khóc của bọn hắn! Mấy người Chu Linh nghe xong, cũng kinh ngạc đến ngây người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)