"Mẹ! Mẹ ơi! Bế! Muốn mẹ!"
Tiếng khóc kia cứ như phải chịu sự bắt nạt tày trời vậy.
Trái tim Ôn Nghênh lập tức bị tiếng khóc làm cho thắt lại, ba bước gộp làm hai lao tới, vội vàng đón lấy cục bột nhỏ đang khóc đến run rẩy cả người từ trong lòng dì Lưu.
Nhóc con vừa nhào vào lồng ngực ấm áp quen thuộc của mẹ, ngửi được mùi hương khiến người ta an tâm trên người cô, lại càng tủi thân tột độ.
Cái đầu nhỏ vùi vào hõm cổ cô, khóc càng to hơn, thân thể nhỏ bé cứ nấc lên từng hồi, thở không ra hơi, cực kỳ đáng thương.
Ôn Nghênh đau lòng không thôi, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng con trai, vừa dịu dàng dỗ dành:
"Ôi chao, cục cưng ngoan của mẹ, làm sao thế này? Ai bắt nạt Tiểu Bảo của chúng ta rồi? Không khóc không khóc nữa nhé, mẹ ở đây rồi..."
Dì Lưu đứng bên cạnh nhìn, vừa đau lòng vừa bất lực, vội vàng giải thích:
"Sáng nay lúc mợ ra cửa nó còn chơi ngoan lắm, nhưng cả buổi sáng không thấy mợ đâu, nó cứ chạy khắp nhà tìm mẹ, dỗ thế nào cũng không được, cứ khóc lóc la hét, đút cơm trưa phải dỗ ngon dỗ ngọt mãi, hứa ăn xong sẽ đưa đi tìm mẹ thì mới chịu ăn mấy miếng..."
Ôn Nghênh nghe vậy, trong lòng vừa chua xót vừa mềm nhũn.
Cô cúi đầu hôn lên gương mặt nhỏ nhắn nóng hổi đẫm nước mắt của con trai, cảm nhận được sự ỷ lại và quyến luyến toàn tâm toàn ý của nhóc con trong lòng, một cảm giác ràng buộc nặng trĩu bỗng trào dâng.
Lúc này cô mới thực sự thấm thía thế nào gọi là "có con rồi thì trái tim người mẹ bị trói chặt". Sợi dây vô hình đó, một đầu buộc chặt vào đứa trẻ, đầu kia quấn chặt nơi đầu tim cô.
Con chỉ cần khóc lóc tủi thân một cái, tim cô liền thắt lại, hận không thể lúc nào cũng mang con theo bên mình, đâu còn nỡ rời xa nửa bước?
Ôn Nghênh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt trên mặt con trai: "Con xem, mẹ hứa với con, trước khi con ăn xong cơm tối, chắc chắn mẹ sẽ về nhà với Tiểu Bảo, chịu không nào? Ngoắc tay nhé?"
Cục bột nhỏ lơ mơ hiểu, nhưng vẫn tủi thân vươn ngón tay mũm mĩm ra, móc lấy ngón tay mẹ, giọng mũi nồng đậm "ưm" một tiếng, cái đầu nhỏ vẫn dựa dẫm vào vai mẹ, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy cổ áo mẹ, không chịu buông ra.
Lại âu yếm thêm một lúc, mắt thấy giờ nghỉ trưa sắp hết, Ôn Nghênh mới quyết tâm, cẩn thận giao con lại cho dì Lưu.
Vừa rời khỏi vòng tay mẹ, miệng Tiểu Bảo lại mếu máo, hốc mắt nhanh chóng ngập nước, mắt thấy sắp òa khóc.
Ôn Nghênh vội vàng ghé sát lại hôn lấy hôn để, cam đoan lần nữa: "Mẹ tan làm sẽ về ngay! Nhanh lắm! Tiểu Bảo theo bà Lưu về nhà, xem bà chuẩn bị điểm tâm gì ngon cho con nhé, chịu không?"
Cuối cùng, dưới sự an ủi nhẹ nhàng của Ôn Nghênh, cục bột nhỏ cũng không khóc lớn nữa, chỉ nằm bò trên vai dì Lưu, đỏ hoe đôi mắt, lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt mẹ, dáng vẻ ấy khiến tim Ôn Nghênh như muốn vỡ vụn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)