Bố Chu khựng lại một chút rồi nói: “Ở Bộ Ngoại giao, có một chức trợ lý văn thư nhàn hạ.”
“Bộ Ngoại giao?”
Ôn Nghênh kinh ngạc đến mức giọng nói cao vút lên một tông, suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.
Đó chính là Bộ Ngoại giao đấy! Nghe thôi đã thấy xịn xò rồi!
Ngay cả Chu Ngọc Thành nghe thấy cũng sững sờ, anh đặt bát canh xuống, có chút nghi hoặc nhìn mẹ Chu.
“Cô ấy? Đến Bộ Ngoại giao? Nếu con nhớ không nhầm thì hình như cô ấy mới có bằng cấp hai thôi đúng không?”
Trong giọng điệu mang theo sự nghi ngờ rõ rệt và lo lắng thay cho Bộ Ngoại giao.
Ôn Nghênh lập tức bất mãn lườm người đàn ông một cái, lầm bầm: “Bằng cấp hai thì làm sao? Anh coi thường ai đấy!”
Mặc dù nguyên chủ tốt nghiệp cấp hai, nhưng cô của thời hiện đại dù sao cũng là sinh viên ưu tú của Đại học Ngoại ngữ, trực tiếp đi làm phiên dịch viên cũng chẳng thành vấn đề.
Mẹ Chu vội vàng giảng hòa, giải thích: “Ngọc Thành, con đừng nói linh tinh! Không phải vị trí quan trọng gì đâu. Vốn dĩ là con gái nhà cô con làm ở đó, giờ con bé phải ở nhà dưỡng thai, vị trí này vừa khéo trống ra. Lãnh đạo bên đó nể mặt bố con mới đồng ý để Nghênh Nghênh vào làm thay một thời gian.”
Ôn Nghênh vừa nghe xong, lập tức lại cảm thấy ổn áp!
Hóa ra là đi làm thay, hơn nữa còn là “hàng cơ cấu”! Nghe thôi đã thấy vừa nhàn hạ vừa thể diện!
Cô lập tức gật đầu lia lịa: “Được được được ạ! Cái này được!”
Bố Chu nhìn dáng vẻ háo hức muốn thử của con dâu, không nhịn được lại bổ sung: “Thực ra cũng chẳng có việc gì, chỉ là sắp xếp tài liệu, đưa giấy tờ, đều là mấy việc vặt vãnh thôi.”
Từ tận đáy lòng ông cảm thấy, với tính cách của Ôn Nghênh, chắc làm không quá hai ngày là lại kêu mệt rồi đòi về nhà cho xem.
Ôn Nghênh lại tự tin vỗ ngực: “Không thành vấn đề! Bố à. Sắp xếp tài liệu con rành nhất, ngày mai con có thể đi nhận việc luôn!”
Lúc này, mẹ Chu tình cờ quay đầu lại, quan tâm hỏi Tô Uyển Thanh: "Uyển Thanh à, dạo này cháu làm việc ở nhà ăn đoàn văn công thế nào? Có quen không?"
Tô Uyển Thanh vội vàng kìm nén nỗi chua xót trong lòng, nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn: "Dạ tốt lắm ạ, cháu cảm ơn bác gái đã quan tâm, cũng rất cảm ơn hai bác đã sắp xếp công việc này cho cháu."
Tuy nhiên, đôi mắt cụp xuống cùng giọng điệu có chút lạc lõng vẫn để lộ cảm xúc thật của cô ta.
Mẹ Chu tinh tường nhường nào, chỉ cần liếc mắt một cái là bà đã nhìn thấu sự bằng mặt không bằng lòng và nỗi bất mãn trong lòng cô ta, bà thở dài, nắm lấy tay cô ta rồi dịu dàng giải thích:
"Vốn dĩ bác định giới thiệu cháu vào làm công việc nhàn hạ này ở Bộ Ngoại giao, dù sao thì cháu cũng cẩn thận hơn. Nhưng đúng lúc Nghênh Nghênh lại đột nhiên muốn ra ngoài làm việc nên đành phải ưu tiên con bé trước. Cháu đừng để bụng nhé, đợi lần sau có cơ hội thích hợp, bác sẽ giới thiệu cho cháu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)