Cho dù cô thực sự là người trong lòng, anh cũng chắc chắn sẽ không hành động vượt khuôn phép như thế khi chưa cưới hỏi đàng hoàng, thậm chí là phát sinh quan hệ...
Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn giống anh như đúc của Tiểu Bảo lại là bằng chứng thép nhắc nhở anh rằng, anh và Ôn Nghênh quả thực đã từng có những tiếp xúc thân mật nhất.
Chẳng lẽ bản thân anh trước khi mất trí nhớ lại thực sự tệ hại đến thế sao?
Chu Ngọc Thành rơi vào trạng thái tự hoài nghi và dằn vặt sâu sắc.
Thấy anh cau mày, vẻ mặt đầy dằn vặt và ngờ vực, Ôn Nghênh quyết tâm làm liều, tung ra chiêu cuối.
Chu Ngọc Thành rũ mắt xuống, nhìn người phụ nữ đang nằm trên người mình cười ranh mãnh như một con hồ ly nhỏ. Đáy mắt cô lấp lánh ánh sáng, nào có chút gì gọi là thẹn thùng như cô vừa miêu tả đâu.
Anh im lặng một lát, cuối cùng, đáy mắt lướt qua một tia sáng phức tạp khó đoán, thâm trầm nói: “Nếu quả thực là như vậy... thì xem ra, hồi đó đúng là... đã để em phải chịu thiệt thòi rồi.”
Ôn Nghênh không nhận ra ý tứ dò xét và châm biếm trong lời nói của anh, chỉ tưởng anh đã tin và cảm thấy áy náy, bèn gật đầu ra chiều đồng tình, thuận thế cọ cọ vào ngực anh thêm vài cái.
“Ưm! Anh biết thế là tốt!”
Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt thâm trầm của người đàn ông đang dán chặt lên đỉnh đầu mình.
Liên tiếp hai ngày sau đó, Ôn Nghênh đều thảnh thơi ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới dậy mà chẳng chút bận tâm.
Dù sao thì ngày nào Chu Ngọc Thành cũng đến quân khu từ lúc trời chưa sáng, cô càng được thảnh thơi, cũng chẳng cần lúc nào cũng phải đề phòng anh và Tô Uyển Thanh nảy sinh tình cảm ngay dưới mũi mình.
Khi cô dụi đôi mắt ngái ngủ lững thững đi xuống lầu, trên bàn ăn vẫn như thường lệ để sẵn món bánh bao nhỏ cô thích nhất cùng ly sữa đậu nành ấm nóng.
Cô đang thong thả thưởng thức bữa sáng kiêm bữa trưa thì Tiểu Bảo vừa được bác Chu dẫn đi chơi quanh khu đại viện về, miệng bi bô gọi “Mẹ ơi”, vui vẻ chạy ùa về phía cô.
Ôn Nghênh cười tươi ôm con trai vào lòng, đút cho thằng bé một miếng nhân bánh bao.
Lúc này, mẹ Chu và Tô Uyển Thanh vội vã từ trên lầu đi xuống.
Vẻ mặt Tô Uyển Thanh vừa thấp thỏm vừa mong chờ, tay không ngừng chỉnh lại bộ quần áo mới mà mẹ Chu mua cho.
“Bác gái, cháu mặc thế này... thực sự ổn chứ ạ? Có làm bác mất mặt không?”
Mẹ Chu vỗ vỗ tay cô ta, khẳng định chắc nịch: “Yên tâm! Không thành vấn đề! Bác trai con đã đánh tiếng rồi, bên đoàn văn công còn có mấy chị em cũ của bác lo liệu giúp, chắc chắn được!”
Ôn Nghênh đang trêu đùa con trai ở bên cạnh lập tức dỏng tai lên nghe ngóng.
Đoàn văn công?
Cô nén sự tò mò trong lòng xuống, giả vờ buột miệng hỏi: “Mẹ, hai người định đi đâu thế ạ? Sao ăn mặc trang trọng vậy?”
Mẹ Chu cười đáp: “Mẹ xin cho Uyển Thanh một công việc ở đoàn văn công, hôm nay đưa cô ấy đi làm thủ tục nhận việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)