Lãnh Dịch nói: "Luật cũ nhé, em với ba mỗi người vác hai khúc, chị hai là phận nữ nhi, vác một khúc là được rồi."
Lãnh Hiên cạn lời.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô bị người ta chê bai là phận nữ nhi. Cô tung một cước đá thẳng vào mông Lãnh Dịch: "Còn dám chê bai phụ nữ nữa, có tin chị đá bay hai cái răng cửa của em không."
Lãnh Dịch lập tức rụt cổ lại như con chim cút. Bà chị hai này không có chiều chuộng cậu đâu, từ nhỏ đến lớn đánh cậu chưa bao giờ nương tay.
Thấy cậu đã ngoan ngoãn, Lãnh Hiên nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian mới vừa điểm năm giờ. Những người nhặt rác lục tục xuống núi vẫn còn khá nhiều, lúc này chưa phải thời điểm thích hợp để xuống núi, nhưng cứ ngồi không ở đây thì lại hơi kỳ cục.
Cô nhìn mấy khúc gỗ kia rồi nói: "Em trai, mấy khúc gỗ hôm nay em làm không đạt rồi, chẳng thẳng chút nào, chặt lại đi."
Lãnh Dịch trợn tròn mắt, khó tin nhìn bà chị hai nhà mình: "Lãnh đại ngốc, chị điên rồi à, em chặt củi đốt chứ có phải làm rường nhà đâu, chị quản nó thẳng hay không làm gì?"
"Thế thì không được, củi em chặt không những không thẳng mà có chỗ còn mục nát hết rồi. Em nhìn xem, đá một cước là rơi lả tả, loại này làm củi đốt cũng không đủ tiêu chuẩn, chặt lại đi."
Lãnh Dịch vứt toẹt cái cưa xuống: "Đồ đại ngốc nhà chị thì biết cái quái gì, chị bảo không đạt thì tự đi mà chặt, tóm lại là em không chặt."
Lãnh Hiên giơ chân đuổi theo đòi đánh Lãnh Dịch. Lãnh Dịch chạy quá nhanh, vóc dáng đó khỏe hơn Lãnh Hiên hiện tại gấp mấy lần, căn bản là đuổi không kịp, nhưng tuyệt đối không thể thiếu màn dọa dẫm.
"Đứng lại, Lãnh Dịch, em đứng lại đó cho chị!"
Trên đường núi phía sau thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua, thấy hai chị em họ cãi nhau vì mấy khúc củi đốt, ai nấy đều xem đến là vui vẻ. Ba Lãnh thì thật thà, thấy con gái không hài lòng với củi con trai chặt, ông liền cưa hết khúc này đến khúc khác, mỗi lần cưa xong lại gọi Lãnh Hiên qua xem.
"Hiên, con xem khúc này ba tìm thế nào, có đạt không?"
Lãnh Hiên dở khóc dở cười: "Đạt, đạt ạ, ba không cần cưa nữa đâu, ngồi xuống nghỉ một lát đi."
Ba Lãnh quệt mồ hôi trên trán: "Ba không mệt, ba làm việc cùng Tiểu Hiên!"
Cứ nấn ná mãi đến năm rưỡi, lúc này nhiệt độ đã ngày càng thấp, trời cũng tối hẳn. Mấy người lôi những chiếc áo khoác da rách nát từ trong ba lô ra mặc vào người.
Trên đường núi đã hoàn toàn không còn bóng dáng người qua lại, Lãnh Hiên mới lôi hai chiếc bao tải da rắn kia ra.
"Ba, em trai, mau xuất phát thôi!"
Hai người thấy Lãnh Hiên cuối cùng cũng chịu về nhà liền hớn hở vác hai khúc gỗ chạy thục mạng. Thời tiết ngày càng lạnh, nhưng Lãnh Hiên lại đi đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Cuối cùng cũng chạy bước nhỏ về đến nhà, mẹ Lãnh đã làm xong bữa tối chờ họ. Bữa tối theo lệ thường vẫn là một bát bột nhão trộn rau dại.
Lãnh Hiên thực sự không có tâm trí đâu mà thưởng thức vị ngon của bát bột nhão, húp sột soạt cạn sạch thức ăn trong bát rồi giục mẹ mau chóng lên đường đến nhà bà Trần bán nấm. Mẹ đành chịu, mặc áo khoác da vào, ngồi lên xe trượt, Lãnh Hiên vội vàng xách hai bao tải da rắn theo sau.
Cô đẩy mẹ đến nhà bà Trần, vừa vào cửa đã thấy có mấy người đang bán lâm sản. Đồ họ bán phần lớn chỉ là một cọng rau sam, hoặc hai ba cọng rau dớn gì đó.
Dù vậy, những người này cũng coi như là có vận may cực tốt rồi. Phần lớn mọi người vào núi cả ngày chưa chắc đã tìm được một chiếc lá ăn được, chứ đừng nói đến chuyện có thu hoạch dư dả mang ra đổi lấy tiền.
Có người thấy Lãnh Hiên xách hai chiếc bao tải da rắn căng phồng trên tay, nhịn không được bèn đánh giá hai mẹ con từ trên xuống dưới: "Ây da, cô em, thu hoạch khá đấy, nhiều đồ thế này đều mang đi bán à?"
Người nọ thấy thế vội vàng nắm chặt mấy cọng rau dớn hơn, cứ như sợ bị người ta cướp mất, chủ động tránh xa hai mẹ con ra một chút. Mẹ Lãnh tìm một góc, dẫn Lãnh Hiên lẳng lặng chờ đợi.
Cuối cùng cũng tiễn xong đám người kia, bà Trần dẫn hai mẹ con vào gian trong. Trong phòng có một người đàn ông thấp bé, mặt mũi đen nhẻm đang ngồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)