Ban đầu nàng ít nói, Cố Diễn cũng im lặng. Cứ thế vài năm, mỗi ngày chỉ có hoa cỏ và những nha hoàn run rẩy sợ hãi, nàng cảm thấy cô tịch. Một ngày nọ, Cố Diễn bỗng kể cho nàng nghe chuyện triều đình. Thực ra cũng chẳng phải chính sự nghiêm trọng, chỉ là chuyện một quan viên sủng thiếp diệt thê, kết quả bị tiểu thiếp cắm sừng, nuôi con kẻ khác mà tưởng con mình, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Yểu Nhi cúi đầu, dường như vẫn còn oán hận nàng, lầm lì đáp: “Ta không đi.”
Nhan Tuyết Nhụy lộ vẻ nghi hoặc, hỏi lại câu hỏi lần trước còn dang dở: “Ngươi đến Cố phủ rốt cuộc là có ý đồ gì?”
“Chẳng phải vì người sao!” Yểu Nhi giận dữ lườm nàng. Đã rách mặt rồi, nàng ta chẳng buồn che giấu sự thù địch nữa. “Người ấy đang ở Kinh Thành, kẻ phụ lòng như người lại chẳng chịu gặp mặt lấy một lần!”
Thực ra Phương Tri Hứa đã nói với nàng ta là chỉ cần nhìn nàng một cái. Nếu nàng sống tốt thì thôi, nếu không tốt thì đưa tin ra ngoài. Bây giờ đã khác xưa, hắn có lẽ cũng có thể liều mình với Cố thái phó để cứu nàng khỏi lồng giam.
Nhưng dựa vào đâu chứ! Nghĩa phụ vì nàng mà hủy hoại cả đời, hai mươi năm qua vẫn đau đáu muốn cứu nàng. Còn nàng? Yểu Nhi nghiến răng, nhìn cảnh Hầu gia và Phu nhân ân ái mặn nồng trong phủ, trong mắt nàng ta chỉ thấy một đôi gian phu dâm phụ. Nàng ta thấy thật không đáng cho nghĩa phụ.
Nhan Tuyết Nhụy khựng lại. Năm đó biểu ca vì nàng mà chịu bốn mươi đại bản, lòng nàng vẫn luôn áy náy khôn nguôi. Nay nàng đã có bến đỗ, hà tất phải dây dưa để chuốc thêm biến cố. Nàng thở dài, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết: “Cuối tháng này sẽ có một đợt phóng thích nha hoàn, ngươi đi đi.” Dù nàng ta không muốn nhưng với thân phận Hầu phu nhân, nàng xử lý một nha hoàn là việc dễ như trở bàn tay.
Yểu Nhi bướng bỉnh không đáp, Nhan Tuyết Nhụy xua tay cho nàng ta lui xuống. Dùng xong bữa sáng, nàng hỏi: “Minh Lan đâu?” Từ hôm qua nàng đã mong ngóng, đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng nhi tử.
Bích Hà khẽ đáp: “Đêm qua Đại công tử về phủ đã nửa đêm, canh ba mới ngủ, chắc giờ vẫn chưa dậy. Hay là… nô tì đi gọi?”
Nhan Tuyết Nhụy xót con, không nỡ đánh thức. Minh Lan vốn hiểu chuyện, tỉnh dậy ắt sẽ đến thỉnh an. Nàng lại hỏi đến Minh Vi, con bé xin nghỉ nửa tháng nên sẽ ở lại trong phủ một thời gian.
Bích Hà đáp: “Minh Vi tiểu thư thì dậy sớm lắm, đang ở thư phòng của Hầu gia, nói là có việc hệ trọng muốn bàn bạc khi Hầu gia về.”
Nhan Tuyết Nhụy hơi sững lại, nhớ đến chuyện buồn lòng của nữ nhi mà đau đầu day thái dương. Bích Hà bỗng thốt lên: “Ái chà, xem cái trí nhớ của nô tì. Sáng nay trước khi vào triều, Hầu gia có dặn mời Cao thần y đến chẩn trị cho Phu nhân. Người đang ở tiền viện, để nô tì gọi ngài ấy qua?”
Nhan Tuyết Nhụy ngẩn ra, khi nhận ra vị “Cao thần y” này là ai, đầu nàng càng đau hơn. Nàng thở dài: “Thôi, gọi ông ấy vào đi.”
Chẳng qua lại là vài bát thuốc đắng thôi mà. Nàng sợ nhất là vị đắng, mỗi lần uống đều phải nín thở mà nuốt. Nhan Tuyết Nhụy vốn dịu dàng, hiếm khi lộ ra vẻ tùy hứng như thiếu nữ thế này. Bích Hà cười nói: “Hầu gia căn dặn chiều nay về sẽ mang theo mứt quả và bánh tô của Phù Dung Các cho người.”
Phu nhân thích ăn ngọt, mứt của Phù Dung Các nổi tiếng ngọt mà không ngấy, dùng sau khi uống thuốc là hợp nhất. Nhan Tuyết Nhụy xua tay đuổi Bích Hà đi. Lát sau, Bích Hà dẫn vào một ông lão khoảng hơn sáu mươi tuổi. Người này diện mạo tầm thường, mặc áo khoác cũ, tóc hoa râm thưa thớt, dáng đi khòm lưng, nếp nhăn đầy mặt.
Trong lòng nàng, “thần y” nếu không giống tiên ông tóc bạc thì cũng phải như thái y trong cung, tư thái đoan chính. Lão già này nhìn chẳng khác gì dân thường, ném vào đám đông là mất hút, đây mà là thần y sao?
Nàng thầm nghi ngờ, nhưng vì là người Cố Diễn tìm về nên nàng vẫn im lặng đưa cổ tay ra. Những vết ứ xanh do Cố Diễn để lại hôm qua vẫn còn nổi bật trên làn da trắng sứ như hoa mai trên tuyết. Nàng hơi khựng lại, khẽ kéo ống tay áo xuống che bớt. Nàng ngước mắt nhìn, vị thần y này sắc mặt không đổi, dường như chẳng thấy gì cả, phong thái này xem ra cũng có vài phần cao nhân.
“Cao thần y, mời ngài.”
Ông đưa bàn tay khô khốc, run rẩy mãi mới chạm được vào mạch của nàng. Bích Hà ghé tai nàng nói nhỏ: “Ngài ấy… tuổi cao quá nên mắt hơi kém.”
Nhan Tuyết Nhụy: “...”
Phong thái cao nhân lập tức tan biến. Ông ấy bắt đầu hỏi han như bao đại phu khác: kỳ nguyệt san thế nào, triệu chứng ra sao, tay chân lạnh vào lúc nào… Nhan Tuyết Nhụy kiên nhẫn đáp lời. Một lúc lâu sau, Cao thần y vuốt chòm râu thưa, im lặng không nói.
Bích Hà sốt ruột: “Thần y, ngài nói một câu đi chứ, trị được hay không?”
Các đại phu và thái y trước đây đều nói chỉ có thể điều dưỡng chứ không thể băm gốc. Nhan Tuyết Nhụy buông tay áo, nhấp ngụm trà, dường như đã dự liệu được kết quả.
“Trị được.” Cao thần y cất giọng khàn khàn, “Trị được chứ. Phu nhân đây không phải chứng hàn, mà là trúng độc!”
Nhan Tuyết Nhụy đang uống nước liền bị sặc, ho khụ khụ không dứt.
-
*Phủng sát: tức cố tình khen ngợi, đề cao, nuông chiều quá mức để làm đối phương mất cảnh giác, sinh kiêu ngạo, lệch nhận thức, từ đó tự chuốc lấy thất bại hoặc bị hủy hoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

