Hắn dừng một chút, lời nói ra vô cùng đại nghịch bất đạo: "Cũng là vì cuộc tranh đoạt ngôi báu."
Nguyên nhân chính Cố Uyên về kinh là vì bệ hạ bị mất một bức thư pháp quý, vào đêm giao thừa, bức Giang Sơn Xã Tắc đồ do chính tay ngài vẽ mừng năm mới đã không cánh mà bay!
Hoàng cung canh phòng tầng tầng lớp lớp, đến con ruồi cũng không bay lọt, vậy mà bức Giang Sơn Xã Tắc đồ treo trước long án của hoàng đế lại biến mất, hoàng đế long đình nổi giận, kẻ đứng mũi chịu sào chính là Thích gia.
Thích gia là nhà mẹ đẻ của Hiền Vương, vốn là một đô đầu nhỏ nhoi trong cấm quân, chỉ vì nữ nhi may mắn được bệ hạ sủng hạnh, sinh hạ Hoàng trưởng tử, được sắc phong làm Đức phi, Hoàng trưởng tử trưởng thành được phong làm Hiền Vương, ban cho phủ Hiền Vương.
Thích gia cũng theo đó mà một bước lên mây, trở thành hoàng thân quốc thích, Thích Thái úy hiện đang nắm giữ hàng vạn cấm quân hoàng thành chính là cữu cữu của Hiền Vương.
Sau này trong cung xảy ra một vụ bê bối, Từ Hoàng hậu bị phế, Từ gia lại đưa nữ tử khác vào cung, chính là Tiểu Từ hậu đang ngồi trên phượng tọa hiện nay. Tiểu Từ hậu mãi không mang thai, đến khi sinh ra Thái tử thì đã qua tám năm, nói cách khác đương kim Thái tử nhỏ hơn trưởng tử Hiền Vương tròn tám tuổi.
Chuyện này thú vị rồi đây, Hiền Vương là phong hiệu do chính bệ hạ đặt, Hoàng trưởng tử chắc chắn là "hiền năng", Hiền Vương chiếm chữ Hiền và chữ Trưởng, Thái tử chiếm chữ Đích. Từ gia là thế gia có công lao từ thời Thái tổ, thế gia đại tộc rễ sâu gốc bền, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, hơn nữa thế gia coi trọng lễ pháp nhất, đương nhiên ủng hộ Thái tử.
Thích gia bèn kết giao với những tân quý trong triều đình xuất thân không hiển hách nhưng năng lực xuất chúng, công kích thế gia kết bè kết đảng, làm hại đất nước, coi bách tính như cỏ rác. Thế gia thì coi thường bọn họ là "hành vi hủ nho", "tự cho mình là thanh cao", sau này dần dần diễn biến thành cuộc tranh đấu giữa thế gia và thanh lưu.
Cũng là cuộc tranh đoạt hoàng vị.
...
Bức Giang Sơn Xã Tắc đồ của hoàng đế không cánh mà bay, không ai biết rốt cuộc bức tranh có thật sự tồn tại hay không, hay cũng có thể là hoàng đế tự mình đốt đi rồi. Tóm lại, vẫn truyền đi một tín hiệu: hoàng đế đã chán ghét Thích gia.
Vào lúc dầu sôi lửa bỏng này, hoàng đế tuyên Cố Uyên vào kinh thụ phong. Loạn Ngô Vương tuy đã hoàn toàn bình định, nhưng biên giới Tây Bắc nước ta giáp với Tây Nhung, hàng năm va chạm nhỏ không ít, Cố Uyên vào kinh nhận thưởng là thông lệ hàng năm.
Nhưng năm nay, hoàng đế lại bảo hắn mang theo ba ngàn quân Huyền Giáp về kinh, ngày đêm phi ngựa nửa tháng trời chạy về, đóng quân ngoài cổng thành. Hoàng đế thống thiết mắng Thích Thái úy vô năng, chưởng quản hàng vạn cấm quân hoàng thành mà ngay cả một bức tranh cũng không giữ được, thì dựa vào cái gì mà bảo vệ kinh sư!
Cố Uyên tuy chỉ mang theo ba ngàn người, nhưng năm xưa Cố Diễn từng dùng ba vạn quân Huyền Giáp đại phá mười vạn quân Ngô Vương, là tinh nhuệ từng ra sa trường, từng thấy m/áu, khác hẳn với đám lính kiểng trong kinh thành.
Trong triều dần có lời đồn, hoàng đế dùng một bức gọi là "Giang Sơn Xã Tắc đồ" để dập tắt khí thế của Thích gia, có ý truyền ngôi cho Thái tử.
Dù sao hoàng đế cũng đã ngoài sáu mươi, ngài già rồi.
Phe thanh lưu bị ép vào đường cùng ắt sẽ phản công, còn vây cánh của Thái tử thì hân hoan chúc mừng, đây chính là hiện trạng của triều đình.
Gân xanh hơi nổi lên trên mu bàn tay với những khớp xương rõ ràng, ngón tay Cố Diễn gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: "Ta lại thấy, hoàn toàn ngược lại."
Sắc mặt hắn âm trầm: "Muốn diệt vong, ắt phải khiến cho điên cuồng trước. Từ khi truyền ra tin đệ về kinh, khí thế của thế gia trong kinh dần lên cao, Hình bộ liên tiếp xử lý mấy vụ án, mua quan bán tước, ức hiếp dân lành, biển thủ công quỹ... Thái tử đều bao che hết thảy."
Vào thời điểm mấu chốt, Thái tử cần sự ủng hộ của thế gia.
"Ta luôn dạy dỗ nó phải thận trọng, vững vàng, nay triều chính còn chưa thông hiểu hết, nó vậy mà đã đắc ý, quên hết tất cả rồi."
"Một tên ngu xuẩn!"
Cố Diễn lạnh lùng nói, chẳng mảy may kính trọng người đó là Thái tử. Cố Uyên không giỏi ăn nói, im lặng hồi lâu mới an ủi một câu: "Huynh trưởng bớt giận."
Hai huynh đệ thường xuyên trao đổi thư từ, Cố Uyên biết sơ qua tình hình kinh thành, tuy hắn cũng cảm thấy tính tình Thái tử nhu nhược, không xứng làm minh chủ, nhưng Cố gia bọn họ đã buộc chặt trên con thuyền Thái tử này rồi, muốn đổi hướng không phải chuyện dễ dàng.
Cố Uyên suy nghĩ một lát, thăm dò hỏi: "Gần đây thánh thể có an khang không? Thục phi nương nương có lời gì nhắn nhủ hầu phủ không?"
Hắn hỏi rất ẩn ý, Cố Diễn lập tức hiểu ý hắn. Hắn liếc xéo Cố Uyên, cảnh cáo: "A Uyên, chớ có manh động."
Cố Diễn là người đi một bước nhìn ba bước, bày mưu tính kế, Cố Uyên cầm quân đánh giặc đã lâu, hành sự khó tránh khỏi thô bạo. Trong cung bọn họ có Thục phi và Tiểu Từ hậu, hắn lại mang theo ba ngàn quân Huyền Giáp, hoàng đế già rồi, mắc một trận phong hàn rồi băng hà, Thái tử kế vị, danh chính ngôn thuận không gì bằng.
Nghe lời cảnh cáo của huynh trưởng, Cố Uyên gật đầu vẻ chán nản, hắn chỉ lắm miệng hỏi một câu thôi, Cố Diễn là chủ gia đình, Thái tử còn nhỏ năm xưa là sự lựa chọn của Cố Diễn, tương lai thế nào, hắn cũng sẽ nghe theo sự sắp xếp của huynh trưởng.
Hai huynh đệ mồ côi cha từ nhỏ, Cố Diễn chỉ lớn hơn hắn một tuổi, nhưng lại che chở cho hắn thoát khỏi nanh vuốt của đám thúc bá, Cố Diễn đối với hắn vừa là huynh vừa là cha, hắn vĩnh viễn không bao giờ phản bội huynh trưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

