Trong phòng lại chỉ còn Lưu Nhất Hàm và Bích Đào.
“Thiếu gia...” Bích Đào muốn nói lại thôi.
“Ừ?”
“Hôm nay người... không giống trước.” Bích Đào cân nhắc từng lời, “Là hôm qua uống nhiều quá vẫn chưa tỉnh hẳn? Hay là... người có tâm sự gì?”
Lưu Nhất Hàm nhìn nàng. Cô gái mười sáu mười bảy tuổi này từ tám chín tuổi đã bắt đầu hầu hạ Đỗ Thành Phỉ, đem tất cả mọi thứ của mình gửi gắm vào vị thiếu gia này. Trong ký ức nguyên chủ, Bích Đào dịu dàng, săn sóc, chưa bao giờ tranh giành. Ngay cả thân phận thông phòng cũng là do trưởng bối nhét tới, bản thân nàng đã từng được nói một chữ “không” hay chưa?
Nếu nguyên chủ là một thiếu gia đàng hoàng, cho Bích Đào một danh phận, để nàng làm di nương, cũng xem như có nơi nương tựa.
Nhưng Lưu Nhất Hàm không phải nguyên chủ.
Nàng là phụ nữ. Nàng biết một cô gái đem cả cuộc đời giao cho một người đàn ông mang tâm trạng gì. Nàng cũng biết linh hồn trong cơ thể này hiện giờ không thể cho Bích Đào bất kỳ “tương lai” nào nàng ấy mong muốn.
“Bích Đào.” Lưu Nhất Hàm nhìn nàng, giọng bình tĩnh nhưng nghiêm túc, “Hôm nay ta đúng là có chút khác. Ta đã nghĩ thông vài chuyện.”
Bích Đào căng thẳng nhìn hắn.
“Ta muốn đọc sách, muốn thi công danh.” Lưu Nhất Hàm nói, “Từ hôm nay tâm tư của ta đều đặt vào khoa cử. Ngươi... cứ làm tốt việc trong phận sự là được, những chuyện khác tạm thời không nhắc tới.”
Mặt Bích Đào trắng đi trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại. Nàng cúi đầu, giọng rất khẽ: “Nô tỳ hiểu. Thiếu gia phải lấy việc học làm trọng, nô tỳ không dám quấy rầy.”
Nói xong nàng hành lễ, lui sang một bên dọn giường.
Lưu Nhất Hàm nhìn bóng lưng nàng, thở dài trong lòng.
Chuyện này chưa xong, nàng biết. Vấn đề của Bích Đào không thể giải quyết bằng một câu “tạm thời không nhắc”. Nhưng trước mắt ngay cả cơ thể này nàng còn chưa hiểu rõ, thật sự không có tinh lực xử lý chuyện tình cảm phức tạp như vậy.
Việc cấp bách nhất là tắm.
Hôm qua nguyên chủ say bí tỉ, mùi rượu và mùi mồ hôi trộn vào nhau, khó ngửi vô cùng. Lưu Nhất Hàm vốn là người ưa sạch sẽ, mùi này làm nàng đứng ngồi không yên.
“Bích Đào, bảo người đun nước, ta muốn tắm.”
“Vâng.”
Khi nước nóng được khiêng vào, Lưu Nhất Hàm lại đuổi Bích Đào ra ngoài.
“Ta tự tắm, ngươi chờ bên ngoài.”
Vẻ mặt Bích Đào đã từ nghi hoặc ban đầu biến thành lo lắng, nhưng nàng là nha hoàn hiểu chuyện, không hỏi thêm, đóng cửa đứng canh bên ngoài.
Lưu Nhất Hàm đứng trước thùng tắm, nhìn mặt nước nóng bốc hơi nghi ngút, tự xây dựng tâm lý cho mình suốt ba phút mới bắt đầu cởi quần áo.
Ngoại sam. Trung y. Quần.
Đến lúc chỉ còn một chiếc tiết khố, tay nàng run như mắc Parkinson.
“Lưu Nhất Hàm, tốt xấu gì mày cũng là nhà nghiên cứu lịch sử. Mày đã đọc vô số tài liệu cổ, hiểu rõ cấu tạo cơ thể người. Đây chỉ là một cơ thể, một cơ thể mày tạm thời ở nhờ. Không có gì ghê gớm.”
Nói xong nàng nhắm mắt, kéo phắt tiết khố xuống, nhanh chóng bước vào thùng tắm. Đến khi nước nóng ngập ngang eo, nàng mới dám mở mắt.
Dưới mặt nước chẳng nhìn rõ gì cả.
An toàn.
Coi như nó không tồn tại. Làm lơ. Hoàn toàn làm lơ.
Suốt quá trình tắm, mắt Lưu Nhất Hàm luôn nhìn chằm chằm nóc nhà, đếm xem trên mấy thanh gỗ có bao nhiêu vết nứt. Tổng cộng mười ba vết, cộng thêm cái mạng nhện ở góc tường là mười bốn - à không, mạng nhện không tính là vết nứt.
Tắm xong, thay trung y sạch sẽ, Lưu Nhất Hàm cảm thấy cả người như sống lại.
Nàng ngồi xuống bàn sách - nói là bàn sách, thật ra trên mặt bàn chẳng có nổi một quyển sách, toàn những thứ linh tinh: một bình rượu rỗng, hai viên xúc xắc, một cây quạt xếp, cùng một tờ giấy Tuyên viết nửa bài diễm từ, nét chữ nguệch ngoạc như bùa quỷ.
Đây chính là “thư phòng” của nguyên chủ.
Lưu Nhất Hàm gạt hết đồ lặt vặt trên bàn sang một bên, từ tầng dưới cùng của giá sách lôi ra vài quyển phủ bụi - 《Luận Ngữ》, 《Mạnh Tử》, 《Đại Học》, 《Trung Dung》, Tứ Thư đủ cả, chỉ là mới tinh đến mức giống chưa từng được mở ra.
Nàng mở trang đầu 《Luận Ngữ》.
“Học rồi thường xuyên ôn tập, chẳng phải rất vui sao?”
Ừm, chữ phồn thể, bản in dọc, không có dấu câu.
Nhưng những thứ này không thành vấn đề với nàng. Tiến sĩ lịch sử, đọc cổ tịch là kỹ năng cơ bản. Chữ phồn thể nàng nhận được, câu đọc nàng biết ngắt, thậm chí chú giải của các nhà nàng cũng có thể thuộc được bảy tám phần.
Chút kiến thức vụn vặt trong đầu nguyên chủ cộng với hơn hai mươi năm tích lũy học thuật của chính nàng - nếu thế này mà còn không thi đỗ công danh thì bằng tiến sĩ của nàng coi như học uổng.
Khóe môi Lưu Nhất Hàm từ từ cong lên.
Thi công danh đúng không? Kiếm cáo mệnh đúng không? Trong xã hội cổ đại ăn thịt người này, một thứ tử muốn ngẩng đầu, con đường duy nhất chính là khoa cử.
Kiếp trước nàng có thể từ cô nhi viện một đường thi lên tiến sĩ, dựa vào chính là sự không chịu thua này. Đổi cơ thể, đổi thời đại, nhưng cái tính ấy vẫn còn.
“Thiếu gia?” Bích Đào khẽ hỏi ngoài cửa, “Người tắm xong chưa? Đến giờ dùng bữa tối rồi ạ.”
“Vào đi.”
Bích Đào bưng hộp thức ăn vào, bày bát đũa. Bốn món một canh, hai mặn hai chay, hình thức bình thường nhưng ngửi khá thơm.
Lưu Nhất Hàm ngồi xuống ăn, ăn không nhiều nhưng rất cẩn thận. Cơ thể nguyên chủ quá yếu, phải từ từ dưỡng lại, bắt đầu từ ăn uống và giờ giấc.
Bích Đào đứng bên cạnh hầu hạ, thỉnh thoảng lại lén nhìn nàng một cái, ánh mắt phức tạp.
Lưu Nhất Hàm giả vờ không thấy.
Ăn xong thì trời đã tối. Bích Đào trải giường xong, đứng bên giường, trên mặt mang một chút ửng đỏ, khẽ nói: “Thiếu gia, nên nghỉ rồi.”
Giọng điệu ấy, vẻ mặt ấy, ý nghĩa ẩn trong ba chữ “nên nghỉ rồi” ấy, Lưu Nhất Hàm dùng đầu ngón chân cũng hiểu.
“Bích Đào.” Lưu Nhất Hàm đứng dậy, đi đến bàn sách ngồi xuống, “Ta đã nói rồi, phải đọc sách. Ngươi ngủ trước đi. À không, tối nay không cần hầu hạ, về phòng ngươi ngủ đi.”
Bích Đào cắn môi, đứng một lúc, cuối cùng vẫn không dám nói thêm.
Lưu Nhất Hàm: “...”
Nàng mặt không cảm xúc mở 《Luận Ngữ》, bắt đầu học thuộc.
Lưu Nhất Hàm học được nửa canh giờ thì cơn buồn ngủ kéo đến. Nền tảng cơ thể này thật sự quá kém, chỉ thức thêm một chút là không chịu nổi.
Nàng thổi tắt đèn, nằm xuống.
Trong bóng tối, nàng mở mắt.
Ngày đầu tiên xuyên không.
Nàng đã trải qua nhận thức giới tính sụp đổ, sắp xếp quan hệ gia đình, nguy cơ thông phòng, thử thách đi vệ sinh, xây dựng tâm lý khi tắm - cùng một phát hiện đáng kinh ngạc: nguyên chủ không phải đồ bỏ đi, chỉ là bị thành kiến đè gục.
Còn nàng, Lưu Nhất Hàm, kiếp trước là cô nhi, kiếp này là thứ tử.
Cùng ở tầng dưới, cùng phải dựa vào chính mình giết ra một con đường sống.
“Đã đến thì cứ yên ổn mà sống.” Nàng thầm nhủ, “Chẳng phải chỉ đổi cơ thể, đổi thời đại thôi sao? Bà đây đến tiến sĩ còn học xong được, chẳng lẽ lại sợ cái này?”
Nàng nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Ngày mai bắt đầu một cuộc đời mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)