Những kẻ chết toàn là đám vô gia cư không được cấy chip.
Giống như Lâm Kiều, họ độc lai độc vãng ở Lưu Lãng Thành, có được một công việc ổn định để tiếp tục sống là kỳ vọng lớn nhất của họ. Cho nên khi Nông trang Mỹ Lệ vừa đăng tin tuyển dụng, vô số người đã sa lưới.
Nghĩ đến đây, trước khi bước ra khỏi bếp, Lâm Kiều lặng lẽ cầm theo một con dao ăn đang để ráo nước trên giá, rồi hỏi: "Điện thoại của tôi bị thu hết rồi, sau này tôi muốn liên lạc với người nhà thì phải làm sao?"
Hồng Tĩnh đáp: "Cạnh bàn trà ở phòng khách có điện thoại bàn, nhưng mạng lưới khu vực này kém lắm, do vị trí hẻo lánh nên thường xuyên mất tín hiệu."
Câu này chẳng khác nào bảo cô đừng hòng liên lạc với bên ngoài, nhưng thực ra vẫn còn một chỗ.
Thư phòng.
Máy tính trong thư phòng dùng được, nếu không thì Tống Liên Thành lấy cái gì để đăng quảng cáo tuyển dụng? Giờ ngẫm lại, trên quảng cáo lúc đó không ghi rõ yêu cầu là công dân hay kẻ lang thang, ý nghĩa chính là nằm ở chỗ này.
Con Dị chủng này thông minh thật, tự mình xây dựng một lò mổ, còn lợi dụng hoàn hảo đám dân cư lưu động để làm bình phong che chắn.
Lâm Kiều mím môi: "Trước tôi đã có nhiều người bỏ đi lắm sao?"
Hồng Tĩnh gật đầu, ánh mắt hơi trầm xuống: "Đúng vậy, gần một tháng nay đều như thế, không biết tại sao cứ không giữ được người."
Hiển nhiên chính bà ta cũng biết trong chuyện này có điều gì đó quái lạ không nói nên lời, thế nên lúc bố mẹ Lâm Kiều đưa cô đến, bà ta mới cố tình nói gần đây không ai làm việc lâu dài được cho ông chủ Tống, mục đích là muốn cô đổi ý bỏ đi.
"Chị Hồng Tĩnh."
Lâm Kiều cố gắng giữ vẻ mặt ôn hòa hơn chút, ghé sát tai bà ta thì thầm: "Tối ngủ chị lấy khăn ướt che mũi miệng lại, sáng mai dậy chị hãy vào bếp xem thử."
"Cô có ý gì?" Hồng Tĩnh nhíu mày.
Lâm Kiều nói: "Em thấy trong không khí nhiều bụi quá, hít vào lâu ngày không tốt cho phổi."
Trong bếp hiện tại chỉ còn lại một cái xác làm bữa tối nay, Bành Linh lại sắp đi thu mua tiếp. Cô chẳng hề ngạc nhiên nếu "con lợn" tiếp theo chính là mình. Nhưng Sơ Tễ muốn thay cô giải quyết chuyện ở bệnh viện thì chắc chắn sẽ không đến nhanh như vậy được, cô buộc phải tự cứu mình trước đó.
Hồng Tĩnh là một điểm đột phá rất tốt.
Cô tin rằng khi hạt giống nghi ngờ được gieo xuống, đối phương sẽ hiểu ý của cô.
…
Nửa đêm.
Lâm Kiều ăn đào lót dạ, cuộn mình trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô vốn tưởng tối nay đã có người chết rồi thì mình sẽ không gặp chuyện nhanh đến thế, nào ngờ cửa phòng lại lặng lẽ bị đẩy ra.
Bành Linh cầm con dao đã được mài sáng loáng, chậm rãi đi tới bên giường. Dưới ánh trăng, con dao cô ta giơ cao phản chiếu quầng sáng lạnh lẽo lên mặt Lâm Kiều.
Ngay khi tiếng gió sắc bén vút xuống, Lâm Kiều đột ngột mở mắt, lăn người vào phía trong giường.
Con dao phay cắm phập vào nệm, Bành Linh khom lưng, gương mặt dữ tợn thoáng vẻ kinh ngạc.
Một con dao ăn đã kề ngay cổ cô ta trước.
"Sao cô vẫn còn thức!"
Cô ta không thể tin nổi, hoàn toàn không ngờ Lâm Kiều chẳng những không ngủ mà còn đoán trước được sự việc để giấu dao phòng thân.
Giọng cô ta trở nên chói tai: "Cô không bị…"
"Suỵt, buông tay ra." Lâm Kiều ấn mạnh dao vào cổ cô ta, máu bắt đầu rỉ ra.
Bành Linh lập tức im bặt, buông con dao phay đang mắc kẹt trong khe giường ra.
"Cô thừa biết Tống Liên Thành là một con Dị chủng, tại sao không báo cảnh sát?" Lâm Kiều hỏi thẳng thừng.
Nhắc đến chuyện này, Bành Linh tỏ ra vô cùng căm hận cô: "Tại sao ư? Cô hỏi tại sao à? Cô tưởng dân vô gia cư sống ở đây dễ dàng lắm chắc? Ông chủ Tống có gì không tốt? Ông ấy trả cho tôi mức lương cao, trái cây tươi, thịt ngon, so với việc phải khúm núm cầu xin miếng ăn như một con chó ở bên ngoài thì tốt hơn gấp vạn lần."
"Nếu không phải tại cô, nếu không phải cô giết ông ấy rồi bị con quái vật xông vào nhà ăn thịt mất, thì làm gì có nhiều chuyện rắc rối thế này! Cô mới là kẻ đầu sỏ gây tội!"
Có lẽ đã phải nhẫn nhịn quá lâu trong suốt thời gian qua, Bành Linh tuôn một tràng xối xả vào mặt cô.
Cô ta không sợ sao? Cô ta chỉ chọn cách khuất phục trước Dị chủng, rồi dần dần trở nên tê liệt mà thôi.
Lâm Kiều cũng xâu chuỗi được sự việc. Hóa ra hôm đó cô quả thực đã giết Tống Liên Thành, chỉ là trùng hợp nơi hoang vu hẻo lánh này lại có một con Dị chủng mò tới, ăn thịt lão rồi thay thế lão. Chính vì thế cảnh sát mới không bị đánh động, cũng khiến cuộc chạy trốn của cô trở nên vô nghĩa.
Cô hiểu suy nghĩ của Bành Linh. Thấy sắc mặt đối phương liên tục thay đổi, lải nhải nói: "Giá mà lúc đầu tôi không nhìn thấy thì tốt biết mấy. Tôi không chứng kiến cảnh Dị chủng ăn thịt người thì sau đó nó bảo tôi giết lợn, tôi sẽ cứ nghĩ là giết lợn thật, tôi sẽ chẳng biết gì cả."
Đêm Lâm Kiều giết người, Bành Linh là nhân chứng duy nhất, nhưng cô ta còn chưa kịp báo cảnh sát thì trong nhà đã có một con Dị chủng xông vào ăn thịt chủ nhân của mình.
Để sống sót, cô ta đã đạt được thỏa thuận với Dị chủng, chỉ có Hồng Tĩnh là thực sự không biết gì về chuyện này.
Mỗi người có một cách sống riêng, Lâm Kiều không quan tâm, nhưng cô phải sống sót rời khỏi đây.
"Cô đưa tôi rời khỏi đây, tôi coi như mọi chuyện ở đây chưa từng xảy ra." Cô thử thương lượng.
Bành Linh sau một hồi phát tiết đã bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn cô dần trở nên quỷ quyệt: "Tôi thả cô đi, chẳng khác nào tự kề dao lên cổ mình."
"Thì cũng khác gì tình cảnh bây giờ đâu, tôi cũng đang kề dao lên cổ để giết cô đây." Lâm Kiều ấn dao sâu hơn, cắt vào thịt một chút.
Bành Linh đau đớn nhíu mày, máu thấm ướt cổ áo, khóe môi cô ta bỗng nở một nụ cười kỳ dị: "Nhắc mới nhớ, tôi quên chưa kể cho cô nghe một chuyện tôi vô tình phát hiện ra. Có một lần, một người làm vườn bị cảm cúm nghẹt mũi nên đã phát hiện ra bí mật của chúng tôi. Nửa đêm gã nhân lúc tôi không chú ý đã bỏ trốn, là ông chủ Tống bắt gã về đấy."
Lâm Kiều nhận ra sự việc không thể diễn ra như ý mình muốn rồi.
"Đám bụi phấn trong không khí chính là vật trung gian để ông chủ Tống quan sát chúng ta. Mắt của ông ta ở khắp mọi nơi, và bây giờ… ông ta đến rồi."
Quả nhiên.
…
Làm theo chỉ thị của Lâm Kiều, Sơ Tễ dùng số tiền cô giấu trong phòng ngủ để sắm sửa cho mình vài bộ đồ tử tế, đến chiều thì thành công nhận được vali tiền do Lâm Đức Thuận đưa tới.
Nhìn hắn xách vali đi vào bệnh viện, La Kim Ngọc không yên tâm bèn đi theo.
"Sao cậu lại ở đây?" Có người nhận ra mặt Sơ Tễ, thắc mắc gọi lại.
Giọng điệu người đó rõ ràng là "cậu bị đuổi việc từ lâu rồi sao còn mặc áo blouse trắng xuất hiện ở đây", nhưng La Kim Ngọc nghe không ra, chỉ cảm thấy trong lòng yên tâm hơn vài phần, đúng là bác sĩ thật rồi, không chạy đi đâu được.
Sơ Tễ quay đầu nói với bà: "Đợi tôi ở đây."
La Kim Ngọc cũng không đi theo nữa: "Được rồi, mẹ đợi con ở đây."
Sơ Tễ mỉm cười mời người vừa bắt chuyện với mình vào văn phòng nói chuyện.
Văn phòng cũ của hắn đã biến thành địa bàn của người khác, nhưng giờ đang là giờ nghỉ trưa nên chưa có ai.
Người kia đi theo vào, nói: "Cậu không phải đang làm chuyện xấu gì đấy chứ? Ở đây hết đường sống nên đổi nghề đi lừa người thật thà à?"
Sơ Tễ mở vali ngay trước mặt anh ta, để lộ những cọc tiền mới tinh bên trong, mỉm cười nói:
"Nhờ anh giúp một việc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)