"Tiểu Nghiêm đến rồi à?" Bà Triệu thấy Nghiêm Lẫm, cười hiền từ chào họ, mời bọn họ vào trong ngồi.
Đây là một cái sân không lớn nhưng dọn dẹp khá sạch sẽ. Một dãy hai gian nhà, vào cửa bên tay phải có một gian bếp nhỏ, bên tay trái là nhà vệ sinh, bên cạnh nhà vệ sinh dựng một cái chòi để chất đồ tạp, củi và than tổ ong.
Lúc Nghiêm Lẫm rót nước, bà Triệu đã lấy một gói táo tàu từ trong tủ ra, nói với Tô Hương Thảo: "Đây là Tiểu Nghiêm mua hôm trước, cô gái, cháu nếm thử xem."
"Cảm ơn bà." Tô Hương Thảo cười cảm ơn.
Bà Triệu nhìn Tô Hương Thảo cười nói: "Cô gái này trông thật xinh đẹp." Nói xong, lại nhìn sang mặt Nghiêm Lẫm, tưởng đây là người yêu mới của Nghiêm Lẫm. Nói thật, Nghiêm Lẫm đã hai mươi tám tuổi rồi, vẫn chưa có người yêu, bà Triệu nghĩ, một chàng trai ưu tú như vậy, sao lại không tìm được người yêu nhỉ. Bà Triệu nhìn mà sốt ruột trong lòng nhưng mỗi lần hỏi anh, anh đều nói công việc bận rộn, không có người phù hợp, cũng không vội.
Thấy bà Triệu sắp hiểu lầm, Nghiêm Lẫm vội vàng giải thích rõ ràng với bà.
Bà Triệu nghe xong cũng rất vui vẻ, nói: "Vừa hay tôi ở một mình buồn chán, nếu không phải Tiểu Nghiêm thường đến thăm tôi thì trong sân này bình thường ngay cả tiếng người cũng không có. Có cô gái này nói chuyện với tôi, tôi cũng không buồn chán như vậy."
Nghiêm Lẫm nghe Tô Hương Thảo nói muốn về nhà khách lấy hành lý, liền cùng cô đến nhà khách.
Hôm nay vừa hay lại là Tiểu Ngư trực. Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn Nghiêm Lẫm đẩy xe chờ ở cửa, kéo Tô Hương Thảo sang một bên, nhỏ giọng hỏi cô: "Chị Hương Thảo, đó là ai vậy?"
Chồng của Tô Hương Thảo cô ấy đã gặp, trông cũng ra dáng lắm nhưng không ra gì, bỏ mặc Tô Hương Thảo đang ốm một mình ở nhà khách, không quan tâm, không hỏi han.
Hôm nay người đến cùng cô cũng là một quân nhân, hơn nữa còn đẹp trai hơn cả chồng của Tô Hương Thảo, điều này không khỏi khơi dậy sự tò mò của Tiểu Ngư.
"Tối hôm đó em không phải thấy chị rơi xuống nước sao, anh ấy chính là người mà chị đã nói với em đã cứu chị lên từ dưới sông đó."
Tô Hương Thảo ốm vẫn là Tiểu Ngư chăm sóc cô, Tiểu Ngư cũng hiểu được một số tình hình của Tô Hương Thảo, cô gật đầu: "Chị định đi đâu vậy? Về quê à?" Mặc dù thời gian ở bên nhau không nhiều nhưng Tiểu Ngư rất thích Tô Hương Thảo, lúc này nghe nói cô sắp đi, trong lòng còn thấy luyến tiếc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)