Nhưng đột nhiên có tiếng la hét từ phía trước truyền đến, Tô Hương Thảo chưa kịp hiểu chuyện gì thì thân thể bị ép mạnh, giây tiếp theo cô cảm thấy mất trọng lượng, khó thở, sau đó mất đi ý thức.
Trong mơ, cô chỉ cảm thấy cơ thể mình liên tục chìm xuống, xung quanh là nước lạnh, nước không ngừng tràn vào miệng vào mũi cô.
Cô theo bản năng vùng vẫy, nước càng lúc càng lạnh, lạnh đến mức cô cảm thấy buốt đến tận xương, đột nhiên giật mình, ý thức của cô dần dần trở nên rõ ràng.
Tô Hương Thảo làm theo cách cô đã thấy trong trí nhớ. Cơ thể cô từ từ nổi lên, cuối cùng thực sự nổi trên mặt nước. Quần áo trên người cô đều ướt sũng, bên dưới là dòng nước sông lạnh như băng, lạnh đến mức răng cô va vào nhau lập cập. Cô cố gắng hết sức để giữ mình tỉnh táo và bình tĩnh. Đêm đen như mực, một vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời.
Cô rơi xuống nước, vậy mà đã trôi qua trọn một ngày rồi sao. Trước khi cô mất đi ý thức, cô vẫn còn trên xe buýt giờ cao điểm buổi sáng mà giờ đây đã là đêm rồi. Vậy thì những người khác trên xe thì sao? Đã chìm xuống sông hay đã được cứu rồi?
Bầu trời đêm nay đặc biệt đen kịt, không thấy ánh sáng ô nhiễm từ đèn neon ven sông phản chiếu lên bầu trời, bên tai cũng đặc biệt yên tĩnh. Phải chăng cô đã bị dòng nước cuốn trôi đến hạ lưu?
Cô đang nghĩ như vậy thì đột nhiên có tiếng chuông leng keng từ xa vọng lại, tiếng chuông nghe như tiếng chuông xe đạp đã lâu không nghe thấy, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô dùng hết sức bình sinh, khó khăn phát ra tiếng kêu cứu yếu ớt từ hàm răng đang run rẩy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)