Cố Yến Sở cứ mười chiêu "lấy lùi làm tiến" thì có tới chín lần đều thành công, nhưng khi bị Lâm Tuế Hàn vạch trần, trên mặt anh không hề có chút ngượng ngùng hay xấu hổ. Anh cứ thế mặt dày đi theo cậu vào phòng.
Lâm Tuế Hàn hoàn toàn không để ý rằng, nữ chính Bạch Nhu Ngữ vừa nãy là một cô gái yếu ớt, người cũng ướt sũng vì mưa, thậm chí còn run rẩy vì lạnh, nhưng khi đứng trước mặt cậu, cậu lại chẳng hề phản ứng. Nếu Bạch Nhu Ngữ quay lại mà thấy sự khác biệt này, không chừng lại tức đến ngất thêm lần nữa.
Vào phòng, Lâm Tuế Hàn im lặng đưa cho Cố Yến Sở một cái khăn. Cố Yến Sở chậm rãi nhận lấy, ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn chằm chằm thiếu niên da trắng bên cạnh, rồi lóng ngóng cầm cái khăn trong tay. Anh nhìn Lâm Tuế Hàn đứng thẳng người, ngụ ý rất rõ ràng. Lâm Tuế Hàn lúc này trong lòng còn nặng trĩu chuyện riêng, tự nhiên không thèm để ý đến anh.
Cuối cùng, Cố Yến Sở không chịu nổi nữa. Khi còn tay trắng lập nghiệp, Cố Yến Sở có thể dùng tài đàm phán để ép đối thủ chủ động nhượng bộ ba phần. Thế mà bây giờ anh lại cứ im lặng như một cậu nhóc chưa lớn. Vì tình yêu nên đành chấp nhận. Anh cũng cam tâm tình nguyện.
“Vừa nãy tớ ở sảnh khách sạn thấy một người rất quen.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

