——————–
Câu nói lọt vào tai Thẩm Thứ, dù là đàn dương cầm hay là ghi-ta, hay những giai điệu từ những nhạc cụ quý báu, cũng chẳng bằng một câu thật lòng vừa lãng mạn vừa dịu dàng này.
Trong nháy mắt, Thẩm Thứ bị đánh gục bởi những cảm xúc không thể nói thành lời.
Cậu biết, lúc này cậu không phải bị tiền tài làm cảm động, cũng không phải rung động vì dục vọng.
Cái cảm giác được người khác đặt lên vị trí cao nhất nơi trái tim, được nâng niu quý trọng là điều mà cả hai đời cậu chưa từng được trải qua, nhưng vẫn luôn khao khát có được.
Đây là thứ mà cậu luôn thấy thiếu khi ở cùng Kiều Nhung, là cảm giác quan trọng nhất.
Thẩm Thứ cũng biết, nếu giờ khắc này cậu không đồng ý với Kiều Nhung, ngày sau cậu nhất định sẽ hối hận.
Cậu khịt mũi, nhẹ nhàng đồng ý: “Được.”
“Khi nào thì chủ động giao tới tận nơi?”
Kiều Nhung ở phía bên kia điện thoại bỗng im lặng, không nói một lời.
Một lúc lâu sau, anh mới cười nhẹ một tiếng, giọng nói trầm thấp làm xiêu lòng người, lại không thể che giấu được niềm vui sướng ẩn chứa trong đó.
Anh hỏi Thẩm Thứ: “Lúc nào em rảnh? Tối hôm nay có rảnh không?”
Lại là buổi tối!
Thẩm Thứ nghĩ tới sở thích tình thú của Kiều Nhung thì sự rung động vừa rồi cũng biến mất không còn tăm hơi.
Cậu thầm mắng mỏ trong lòng: Tuy rằng từ hôm nay ông đây chính thức có bạn trai, nhưng mà nói cho cùng, người bạn trai này là được thăng từ chức bạn giường lên, là người vợ người chồng đã từng đại chiến hơn ba trăm hiệp. Cuộc sống thế này thì chả còn tí kích tình nào cả.
Cái ngày có ý nghĩa kỷ niệm như thế này, thế mà cũng không có gì khiến người ta khắc cốt ghi tâm gì cả!
Sau này ông đây làm sao mà nhớ được!
Chạng vạng, sau khi ngồi ở công ty suy tư một ngày, áp suất không khí đã thấp tới mức khiến nhân viên xung quanh run lên vì sợ. Kiều Nhung cuối cùng cũng nhận ra.
Nói cả nửa ngày, hóa ra là Thẩm Thứ hiểu lầm anh muốn lên giường với cậu!
Thật chả hiểu trong đầu bạn trai nhỏ nhà mình nghĩ gì!
Rõ ràng anh đã lên kế hoạch cụ thể, đặt một nhà hàng đẹp đẽ và bữa tối dưới ánh nến để kỷ niệm ngày hai người chính thức bên nhau.
Thế mà bây giờ…
Kiều Nhung xoa cằm suy nghĩ một lúc, cảm thấy có lẽ mình cũng có thể đổi một cách thức khác để chúc mừng ngày này một cách có ý nghĩa hơn….
Khi Thẩm Thứ mở cửa cho Kiều Nhung, cậu nhìn thấy trợ lý Bách Nam đứng phía sau anh.
Trên tay Bách Nam còn đang cầm theo mấy gói nguyên liệu nấu ăn to đùng, xem ra là cầm cho Kiều Nhung.
Thẩm Thứ nhìn Kiều Nhung bằng ánh mắt ngạc nhiên, cậu không nghĩ rằng đại lão sẽ tự mình đi mua đồ ăn.
Hình ảnh kia nghĩ thế nào cũng thấy hơi vi diệu.
Nhưng mà giây tiếp theo, khung cảnh còn vi diệu hơn xuất hiện.
Bách Nam đặt chiếc túi ở trước cửa rồi rời đi. Kiều Nhung bước vào nhà, cởi chiếc áo khoác phẳng phiu trên người xuống, xắn gấu tay áo sơ mi lên, cười nhẹ hỏi Thẩm Thứ: “Tối nay anh nấu cho em ăn nhé?”
Thẩm Thứ: Quả nhiên là cặp vợ chồng già! Ông đây đoán quả không sai!
Thế tình cảm mãnh liệt đâu?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
