—————————————————–
Tuy nhiên giây tiếp theo, Thẩm Thứ liền thấy Phó Thời Kiêu vừa nói vài câu vừa đưa ly champagne trên phải cho Kiều Nhung. Kiều Nhung giương mắt nhìn hắn rồi cụp mắt xuống, tay trái đang đút trong túi quần vươn ra nhận lấy chiếc ly trước mặt mình.
Thẩm Thứ: Đm!!!
Thẩm Thứ ôm trái tim nhỏ bé nặng nề nuốt một ngụm nước bọt.
Cốt truyện diễn ra quá nhanh làm cậu thật sự không dám xem tiếp nữa. Nếu đại lão uống hết ly champagne đó, chuyện kế tiếp chắc sẽ là đại lão không kiềm chế được rồi lên giường với ảnh đế?
Cậu không thể nào ngờ rằng Phó Thời Kiêu lại dám bỏ thuốc đại lão nên vô cùng sốc. Tuy nhiên, khi cẩn thận nghĩ kỹ lại cậu cảm thấy chuyện này hợp lý chứ không phải không. Dù sao thì cũng chỉ có mỗi Kiều Nhung mới có thể khiến cho Phó Thời Kiêu làm ra hành động điên cuồng như vậy.
Ngoài mặt Thẩm Thứ giữ vững sự bình tĩnh nhưng trong lòng cậu lúc này đang nổi lên sóng gió. Bản thân cậu dùng đầu gối cũng có thể đoán ra được ảnh đế bỏ thuốc gì vào trong ly champagne của đại lão.
Lúc Thẩm Thứ ngẩng đầu lên, người đứng trước mặt Kiều Nhung đã chuyển từ đạo diễn Tống thành Phó Thời Kiêu. Trong phút chốc, hai tròng mắt cậu suýt chút nữa rớt ra ngoài, trong lòng cậu âm thầm mắng một tiếng, “Đệt.”
Hèn gì cậu cứ cảm thấy khung cảnh này có chút quen quen. Cậu còn nhớ ngày đầu tiên bản thân vừa mới xuyên vào quyển tiểu thuyết này, một nữ minh tinh không biết điều đã dám bỏ thuốc Kiều Nhung mới khiến anh lăn giường với nguyên chủ.
Mặc dù biết đây là âm mưu của Phó Thời Kiêu nhưng lúc này Thẩm Thứ vẫn cảm thấy khó chịu. Tuy rằng cậu với đại lão chỉ ngủ với nhau được hai lần, bản thân cậu cũng không có bất cứ thân phận nào với đại lão nên không có lập trường để ghen, nhưng ít nhất cậu chưa từng bỏ thuốc đại lão bao giờ. Hơn nữa, lần thứ hai của hai người là anh tình tôi nguyện, phối hợp nhịp nhàng, lăn vui vô cùng đó! Thẩm Thứ không có cách nào chấp nhận việc người đàn ông mập mờ, thân mật với mình hết lần này đến lần khác bây giờ lên giường với người khác, nhất là khi người đó còn bị bỏ thuốc chứ không phải ý muốn của họ.
Nhìn thấy Kiều Nhung nâng phần chân ly thon dài lên đưa rượu đến bên môi mình, cậu nhảy dựng lên trên ghế sô pha.
Nếu Kiều Nhung thật sự thích Phó Thời Kiêu, Thẩm Thứ sẽ không bao giờ tiến tới khiến bản thân trở thành trò cười. Nhưng mà anh chính là người được Phó Thời Kiêu theo đuổi ở trong tiểu thuyết, là người đàn ông mà Phó Thời Kiêu liều mình cũng không thể đạt được. Bên cạnh đó, cái tên “Không Yêu” của quyển tiểu thuyết này đã đặt ra một giả thuyết rằng có thể là Kiều Nhung không thật sự thích Phó Thời Kiêu, và sự thật cũng đã chứng minh được giả thuyết đó.
Thẩm Thứ nhớ đến những lần Kiều Nhung không ngần ngại giúp đỡ mình, cậu cảm thấy về tình về lý bản thân đều không thể khoanh tay đứng nhìn anh bị trúng kế như vậy được. Vì thế, việc này cậu nhất định phải xen vào.
Cậu điều chỉnh lại biểu cảm trên gương mặt mình, đôi chân dài sải bước đi về phía Kiều Nhung và Phó Thời Kiêu.
Thẩm Thứ thở phào nhẹ nhõm, trái tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực cuối cùng cũng trở về chỗ cũ. Cậu cúi đầu nhìn về phía đạo diễn Tống với chiều cao 1m75. Biểu cảm trên mặt đạo diễn Tống lúc này vô cùng phức tạp, vừa có áy náy vừa có cảm khái đối với Thẩm Thứ. Một lúc lâu sau, ông mới lắc đầu thở dài: “Tiểu Thẩm à, thứ tự lên sân khấu trong trận chung kết bị thay đổi khiến tiết mục của cậu bị đẩy lên đầu, tôi có lỗi với cậu.”
“Tôi…”, ông chợt nghẹn ngào, nói không nên lời.
Thẩm Thứ: Đạo diễn Tống, cháu đang gấp lắm!!
Đạo diễn Tống chìm đắm trong cảm xúc của mình một hồi mới tiếp tục nói với giọng điệu trầm trọng: “Tôi vẫn luôn hối hận. Là do tôi quá ích kỷ, chỉ lo nghĩ cho ước muốn của mình mà xem nhẹ những nỗ lực cùng ước mơ của cậu, vì thế tôi muốn gửi đến cậu lời xin lỗi! Tiểu Thẩm à, thực sự xin lỗi!”
Đạo diễn Tống cong lưng, trịnh trọng cúi đầu xin lỗi.
Thẩm Thứ nhanh chóng thu lại tầm mắt lén nhìn Kiều Nhung và Phó Thời Kiêu nãy giờ, cậu vội vàng tiến đến đỡ đạo diễn Tống đứng lên, ánh mắt chân thành nhìn ông nói: “Đạo diễn Tống à, trong ba tháng chúng ta cùng nhau ghi hình “Minh Tinh Phá Tường, chúng ta từ hai người xa lạ dần quen biết nhau, hiểu nhau hơn. Cháu biết ngài là một người có lý tưởng và khát vọng, biết ngài vẫn luôn muốn tạo ra một chương trình vừa nổi tiếng vừa có rating cao, cho nên cháu hoàn toàn hiểu lý do ngài làm như vậy ở trận chung kết. Cháu không có trách ngài đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
