Thích một người, muốn theo đuổi người đó?
Một câu bốn chữ đơn giản, ngắn gọn nhưng sắc tình, thể hiện rõ ràng dục vọng nguyên thủy của một người.
Thẩm Thứ không ngờ Kiều Nhung sẽ hỏi như vậy, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Cậu quên mất bản thân vừa định nói gì, đôi môi hé mở, đần mặt ra nhìn Kiều Nhung. Ngoại trừ ông chủ đang xem tiệc đón giao thừa trên truyền hình ra thì trong quán mỳ cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Kiều Nhung thấy Thẩm Thứ không đáp lời, ánh mắt anh dừng một lát trên đôi môi trông có vẻ hồng nhuận bóng loáng vì vừa mới ăn mì thịt bò rồi nâng tầm mắt nhìn vào đôi mắt đen láy như mực của cậu, tâm tình rất tốt lặp lại một nữa: “Làm không?”
Đờ mờ!
Trong lòng Thẩm Thứ chợt thông suốt.
Cảnh đẹp, ngày tốt chỉ chớp mắt liền trôi qua, hôm nay cậu có thiên thời địa lợi nhân hòa thì cần gì phải sợ phóng túng? Nếu đại lão đã nghe theo bản năng đưa ra lời mời ngủ với cậu, cậu cũng nên nghe theo trái tim của mình, quý trọng khoảng thời gian vui vẻ ngắn ngủi này, quất một đêm! Lâu rồi không được tận hưởng “mỹ thực”, cậu cũng muốn sờ sờ tám múi cơ bụng tuyệt vời mình đã mong nhớ từ lâu.
Sau khi trận pháo hoa đầu tiên tan hết, hai người đồng thời quay đầu nhìn nhau. Thẩm Thứ suy nghĩ kỹ rồi, nóng lòng muốn thử nói với Kiều Nhung: “Được thôi.”
Nhưng đúng lúc này, trận pháo hoa thứ hai được bắn lên không trung nên Kiều Nhung không nghe rõ được cậu đang nói gì, tuy nhiên anh nhìn khẩu hình miệng của cậu cũng có thể hiểu được ý cậu.
“Ha.” Kiều Nhung cười nhẹ một tiếng, rút ra một trăm từ trong ví da của mình rồi đứng dậy đi đến chỗ ông chủ quán mì để tính tiền.
Ông chủ tìm tiền lẻ cho anh rồi hớn hở nói: “Chúc mừng năm mới! Hai người là hai vị khách cuối cùng của năm nay rồi, sau khi hai người ra về thì tôi cũng nên đi ra đóng quán…”
Kiều Nhung lịch sự nhận lấy tiền lẻ, mỉm cười nói: “Chúc mừng năm mới, ông chủ.”
Thẩm Thứ ở bên kia nghe hai người nói chuyện, trên mặt vô thức hiện lên sự thưởng thức cùng tán thưởng đối với Kiều Nhung. Tuy rằng đại lão được sinh ra và lớn lên ở trong vòng hào môn tràn đầy danh lợi, cha là đại lão đời trước, mẹ là nữ thần quốc dân, nhưng phong cách làm việc của anh vẫn rất bình dân. Nhìn thế nào cũng thấy vô cùng thuận mắt.
Ha ha!
Mắt thấy Kiều Nhung trò chuyện xong đang đi về phía mình, cậu cầm lấy áo khoác rồi cùng anh đi ra ngoài quán mì.
Đêm nay Kiều Nhung tự mình lái xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
