Phó Thời Kiêu à, lần này có thể xem như là ông đây thắng không ~
Thẩm Thứ nhíu mày đưa điện thoại cách xa tai mình một chút, nhìn tên người gọi một lần nữa xác nhận chính xác người bên kia là cậu em trai Thẩm Hiên của mình, thầm nghĩ nói chuyện theo kiểu tất nhiên như vậy là xem cậu như máy ATM à? Ngay cả một tiếng “anh trai” cũng không thèm gọi mà kêu thẳng họ tên như vậy, cái đức hạnh kiểu này là em trai của ông đây thật á? Không phải là dân đòi nợ à?
“Không có!”, cậu trợn mắt, vừa dứt khoát vừa lưu loát trả lời.
Thẩm Hiên ở bên kia dường như không ngờ tới cậu sẽ trả lời như vậy, mấy giây sau mới phản ứng lại tức giận nói: “Không có cái gì mà không có, anh đừng tưởng là tôi không biết.”
Thẩm Thứ rất tò mò với những lời này của hắn, nhướng mày hỏi lại: “Cậu biết cái gì cơ?”
Thẩm Hiên hừ một tiếng bất mãn, nói: “Tôi biết hiện tại anh nổi tiếng rồi, biết anh là đại minh tinh. Tôi nghe người khác bảo là anh được làm nam chính của một bộ phim truyền hình nào đó, còn được tham gia cái gì mà chương trình minh tinh gì đó, lọt vào top 10 của chương trình lận cơ. Cho nên Thẩm Thứ à, hẳn là anh kiếm được rất nhiều tiền đúng không? Nên con số mười vạn này đối với anh mà nói thì cũng không thành vấn đề gì đâu, sẵn năm mới cũng sắp tới rồi, anh coi như là cho tôi một bao lì xì cũng được.”
Thẩm Thứ hừ một tiếng, thầm nghĩ, ông đây chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến như vậy, thằng em này là người đầu tiên đấy!
Cũng chính vào lúc này, Thẩm Hiên trở thành một tay nghiện cờ bạc. Theo số tuổi tăng lên, hắn không những không biết hối cải mà càng chơi càng lớn, đến cả Thẩm Đại Bằng với Đại Thục Mai cũng không thể nào kìm nổi hắn nữa nên chỉ đành cho hắn tùy ý dùng một ít tiền bản thân dành dụm được.
Nhưng cũng vào lúc này, nguyên chủ đang học năm nhất đại học trong một lần đi làm thêm ở bên ngoài thì tình cờ gặp được Thái Chu. Thái Chu nhìn trúng vẻ ngoài xinh đẹp đúng gu của mấy kim chủ của nguyên chủ, tính cách cũng đơn thuần yếu đuối thiếu quyết đoán nên gã đã “vẽ” ra một tương lai nổi tiếng kiếm được nhiều tiền cho nguyên chủ xem, tính lừa gạt cậu ký hợp đồng với Bác Diệu Mutual.
Nguyên chủ không có dự định sẽ ký hợp đồng Bác Diệu Mutua, nhưng Thẩm Hiên vừa mới thành niên năm đó lại cờ bạc thua đến 30 vạn, tài chính trong nhà cũng không thể gánh vác số tiền lớn như vậy mà đám người kia còn đe dọa người nhà họ Thẩm rằng nếu không trả được thì sẽ chặt đứt hai chân của Thẩm Hiên. Đại Thục Mai khóc lóc kể khổ với nguyên chủ về chuyện này, nguyên chủ nhớ đến công ơn dưỡng dục suốt bao năm của họ nên đã đưa ra quyết định. Cậu tìm được Thái Chu rồi đồng ý ký cái khế ước bán mình này: xin tạm nghỉ học ở trường và trở thành nghệ sĩ của Bác Diệu Mutual, điều kiện của cậu là mượn công ty 30 vạn trước, sau này sẽ làm việc trả dần.
Thái Chu đồng ý với điều kiện đó.
Sau khi nguyên chủ trải qua khóa huấn luyện ngắn hạn thì bắt đầu tiến vào đoàn phim. Cậu có ngoại hình đẹp nên thường được các đạo diễn nhìn trúng và được đóng vai nam phụ của một số đoạn phim nhỏ. Từ đó, Thẩm Thứ trở thành cây hái ra tiền của cả nhà, chỉ cần trong nhà thiếu tiền liền có thể mở miệng xin tiền của cậu là có ngay. Tính cách của nguyên chủ vừa lương thiện vừa yếu đuối nên không biết cách để từ chối, luôn luôn thỏa hiệp đồng ý đưa tiền cho bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
