Mấy ngày nghỉ ngơi khiến sắc mặt Tống Vãn Ninh dần khá lên. Nàng vẫn uống thuốc đúng giờ, nhưng không chịu nằm trên giường cả ngày như nguyên chủ trước kia. Mỗi sáng đều đi chậm quanh viện, ban đầu ba vòng, sau đó tăng thành năm vòng, nếu thấy mệt liền dừng, tuyệt đối không miễn cưỡng.
Nàng chưa động tới bất kỳ chiêu thức võ nào. Cơ thể này từ nhỏ không luyện gân cốt, cơ bắp gần như không có sức. Những thứ nàng biết vẫn nằm trong đầu nhưng muốn dùng được thì phải xây lại từng chút, nếu không chỉ cần động tác hơi mạnh cũng có thể tự làm mình bị thương.
Sáng hôm ấy, nàng vừa đi hết vòng thứ năm thì một thiếu niên mặc áo gấm bước vào viện. Hắn đứng dưới mái hiên nhìn nàng hồi lâu, vẻ mặt giống như vừa phát hiện chuyện lạ nhất kinh thành.
Ký ức lập tức giúp Tống Vãn Ninh nhận ra đây là Tống Hoài An, con trai Chu thị, nhỏ hơn nàng ba tuổi.
"Tỷ đang làm gì vậy? Ta đứng ngoài nhìn nửa ngày, tỷ cứ đi vòng quanh cái sân này mãi."
"Ta đang luyện sức. Thân thể yếu quá, sau này gặp chuyện gì cũng phải chờ người khác cứu rất phiền."
Tống Hoài An nhìn nàng từ đầu xuống chân, sau đó nghiêm túc hỏi:
"Tỷ muốn thi võ trạng nguyên à?"
Tống Vãn Ninh lau lớp mồ hôi mỏng trên trán.
Hai tỷ đệ ngồi dưới mái hiên ăn bánh. Ban đầu không ai nói gì, nhưng Tống Hoài An vốn không phải người chịu được yên tĩnh nên rất nhanh đã nhắc đến chuyện mấy ngày qua.
"Ta nghe mẫu thân nói Thẩm Ngọc Hành tới gặp tỷ rồi. Hắn không phải lại chạy tới nói người hắn thích là Liễu Thanh Dao đấy chứ? Nếu thật vậy thì hắn cũng rảnh quá, sợ tỷ quên hay sao mà phải tới nhắc thêm lần nữa."
"Hắn chỉ lo ta tiếp tục nghĩ quẩn nên tới nói rõ. Không có ác ý. Ta cũng đã nói với hắn chuyện trước đây kết thúc rồi, sau này hắn muốn cưới ai thì tùy."
Tống Hoài An nhìn nàng chằm chằm một lúc, xác nhận nàng không có vẻ đau lòng mới thở phào.
"Tỷ nghĩ thông được là tốt. Trước đây ta nói Thẩm Ngọc Hành không thích tỷ, tỷ còn ba ngày không thèm nhìn mặt ta. Ta chỉ nói sự thật mà bị tỷ coi như kẻ thù, lúc ấy ta còn tưởng đời này tỷ không cứu nổi nữa."
"Ta từng làm vậy thật?"
"Không chỉ thế. Tỷ còn nói ta tuổi nhỏ không hiểu thế nào là tình yêu."
Tống Vãn Ninh cầm miếng bánh trên tay, nhất thời thấy hơi xấu hổ thay nguyên chủ. Nàng quyết định không tiếp tục chủ đề này, nhưng Tống Hoài An lại vui vẻ nhắc thêm một chuyện.
"Ngày mai Tuyết Nhu trở về, tỷ cũng đừng vì Thẩm Ngọc Hành mà lại cãi nhau với nó. Năm ngoái nó chỉ nói Liễu Thanh Dao đẹp hơn tỷ, còn bảo Thẩm Ngọc Hành có mắt nhìn, tỷ đã tức đến khóc cả buổi."
"Khoan đã, nó thường xuyên nói với ta những lời như vậy sao?"
"Trước mặt phụ thân thì đương nhiên không."
Tống Hoài An nhún vai, vẻ mặt giống như chuyện này quá bình thường.
"Nó cũng đâu ngu đến mức chạy tới trước mặt phụ thân chọc tỷ."
Một câu đã đủ khiến Tống Vãn Ninh có đánh giá sơ bộ về vị thứ muội chưa gặp. Tuy nhiên nàng không hỏi thêm. Người thế nào ngày mai gặp tự nhiên sẽ biết.
Buổi chiều nàng bảo Thanh Đào lấy những đồ quan trọng trong tủ ra để mình xem. Nàng vừa tới thế giới này, ít nhất phải biết mình có những thứ gì, nếu sau này ai hỏi đến lại hoàn toàn không biết thì quá dễ bị nghi ngờ.
Mẫu thân ruột Giang thị để lại cho nàng không ít trang sức và tài sản. Thanh Đào vừa lấy vừa giải thích món nào là hồi môn của phu nhân, món nào do lão phu nhân tặng, món nào là phần thưởng trong cung.
Đến khi mở một chiếc hộp gỗ chạm hoa, bên trong lại trống không.
"Trong này vốn để gì?"
"Một bộ trâm hoa hải đường bằng vàng đỏ. Năm ngoái Tuyết Nhu tiểu thư nhìn thấy rất thích, Quốc công gia bảo tiểu thư cho nàng ấy mượn dùng. Sau đó tiểu thư không hỏi lại nên đến giờ vẫn còn ở chỗ nàng ấy."
Tống Vãn Ninh nhìn chiếc hộp rồi hỏi thêm vài câu mới biết bộ trâm ấy là đồ mẹ ruột nguyên chủ để lại. Nàng không quá coi trọng trang sức, nhưng hai chữ "mượn dùng" gần một năm nghe thế nào cũng không giống mượn nữa.
"Ta trước đây không đòi sao?"
"Người nói đều là tỷ muội, Tuyết Nhu tiểu thư thích thì cứ để nàng ấy dùng. Trước kia tiểu thư luôn như vậy, có thứ gì nàng ấy thích mà Quốc công gia mở miệng, người gần như đều nhường."
Tống Vãn Ninh đóng nắp hộp lại.
"Ta hào phóng thật."
Thanh Đào không nhận ra nàng đang tự chế giễu, còn nghiêm túc gật đầu.
"Tiểu thư trước kia cái gì cũng nhường. Có lần nô tỳ tức thay người nhưng người còn bảo nô tỳ không được nhỏ nhen."
"Ngày mai nàng ấy trở về đúng không? Nhắc ta lấy bộ trâm lại."
Thanh Đào lập tức sáng mắt, nhưng vẫn hỏi như sợ mình nghe nhầm.
"Tiểu thư thật sự muốn lấy lại sao? Nếu Quốc công gia lại bảo người nhường thì..."
Tống Vãn Ninh nhìn nàng, giọng vẫn rất bình thản.
"Đồ của ta, tại sao muốn lấy lại còn phải xem người khác có đồng ý hay không? Nếu ta tự nguyện cho thì là cho, còn nếu chỉ vì người khác thích mà ta bắt buộc phải nhường, vậy sau này trong viện này còn thứ gì thật sự thuộc về ta?"
Thanh Đào mím môi, nhưng khóe miệng đã cong lên rất rõ.
Tống Vãn Ninh nhìn chiếc hộp trống trên bàn, bỗng cảm thấy vị thứ muội ngày mai trở về có lẽ sẽ khiến cuộc sống trong phủ thú vị hơn nàng dự tính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
