Nước lạnh tràn vào mũi miệng, lồng ngực đau như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Tống Vãn Ninh vừa khôi phục ý thức đã phát hiện mình đang chìm xuống, mái tóc dài quấn quanh cổ, váy áo ngấm nước nặng trĩu kéo cả người xuống đáy hồ.
Nàng theo bản năng đạp chân, cố đưa người nổi lên. Nhưng chỉ một động tác đơn giản cũng khiến nàng nhận ra điều bất thường. Cơ thể này yếu đến đáng sợ, tay chân mềm nhũn, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của nàng.
Trên mặt nước vang lên tiếng người hốt hoảng. Không lâu sau, một bóng người nhảy xuống hồ, vòng tay kéo nàng lên. Khi được đặt xuống nền đá lạnh, Tống Vãn Ninh lập tức nghiêng người ho dữ dội, nước trào khỏi miệng, đầu đau đến mức trước mắt tối sầm.
"Tiểu thư! Tiểu thư, người tỉnh lại đi! Người đừng dọa nô tỳ!"
Một thiếu nữ quỳ bên cạnh nàng, cả người ướt sũng, vừa khóc vừa gọi. Tống Vãn Ninh cố mở mắt, còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh thì vô số ký ức xa lạ đã tràn vào đầu.
Chủ nhân thân thể này cũng tên Tống Vãn Ninh, năm nay mười chín tuổi, là đích trưởng nữ phủ Định Quốc công. Mẫu thân ruột qua đời từ khi nàng còn nhỏ, phụ thân Tống Cảnh Minh sau đó cưới Chu thị làm kế thất. Ngoài Chu thị, trong phủ còn có mấy vị di nương cùng những huynh đệ tỷ muội khác.
Nguyên chủ từ nhỏ thể yếu, tính tình mềm mỏng, không biết võ, càng không thích tranh giành. Thứ duy nhất nàng cố chấp suốt nhiều năm chính là Thẩm Ngọc Hành, công tử phủ Vĩnh An hầu.
Nàng thích hắn từ nhỏ.
Một chiếc đèn hoa đăng hắn thuận tay tặng, nàng giữ suốt mấy năm. Một câu hắn thuận miệng hỏi thăm, nàng có thể vui cả ngày. Ai cũng biết Tống đại tiểu thư một lòng một dạ với Thẩm Ngọc Hành, ngay cả nguyên chủ cũng cho rằng sớm muộn gì mình sẽ gả cho hắn.
Nhưng người Thẩm Ngọc Hành yêu lại là Liễu Thanh Dao.
Ba ngày trước, trong tiệc mừng thọ Trưởng công chúa, trước mặt không ít thế gia, Thẩm Ngọc Hành đã nói rõ người hắn muốn cưới chưa từng là Tống Vãn Ninh.
Nguyên chủ trở về phủ trong tiếng bàn tán của mọi người, đóng cửa hai ngày không gặp ai. Đến sáng nay, Thanh Đào phát hiện nàng rơi xuống hồ sau viện.
Tất cả đều cho rằng nàng tự sát vì thất tình.
Tống Vãn Ninh được đưa trở về phòng. Đại phu vội vàng tới bắt mạch, nói nàng sặc quá nhiều nước, hàn khí nhập thể, mấy ngày tới phải nằm nghỉ thật kỹ.
Đợi người trong phòng lần lượt lui ra, nàng mới thử chống tay ngồi dậy. Chỉ một động tác đơn giản đã khiến cánh tay run lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Tống Vãn Ninh nhìn hai bàn tay trắng nhợt trước mặt, nhất thời không biết nên khóc hay cười.
Kiếp trước nàng luyện võ từ nhỏ. Những động tác tự vệ gần như đã trở thành bản năng, vậy mà hiện tại đi vài bước còn khó. Nếu vừa rồi không có người nhảy xuống cứu, cho dù nàng biết bơi cũng chưa chắc thoát khỏi cái hồ ấy.
Thanh Đào bưng nước tới, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
"Tiểu thư, người uống một chút đi. Đại phu nói người phải nghỉ ngơi, tuyệt đối không được nghĩ quẩn nữa."
Tống Vãn Ninh nhận chén nước, uống hai ngụm rồi mới nhìn nàng.
"Ngươi là ai?"
Sắc mặt Thanh Đào lập tức trắng bệch.
"Tiểu thư không nhớ nô tỳ sao? Nô tỳ là Thanh Đào, nô tỳ đã theo người từ năm tám tuổi đến giờ. Có phải đầu người bị va vào đâu rồi không? Để nô tỳ đi gọi đại phu!"
"Không cần."
Tống Vãn Ninh giữ nàng lại.
"Ta chỉ thấy ký ức hơi hỗn loạn. Có vài chuyện nhớ, có vài chuyện không rõ."
Thanh Đào nghe vậy mới miễn cưỡng bình tĩnh, nhưng nước mắt lại sắp rơi xuống.
Tống Vãn Ninh đau đầu nhìn nàng.
"Đừng khóc nữa. Ta chưa chết, ngươi khóc như đang để tang ta vậy."
Thanh Đào lập tức nín bặt.
Ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng bước chân. Một phụ nhân ăn mặc đoan trang bước vào, gương mặt không lạnh lùng nhưng cũng chẳng quá thân thiết. Dựa vào ký ức, Tống Vãn Ninh nhận ra đây là kế mẫu Chu thị.
Chu thị ngồi xuống bên giường, nhìn sắc mặt nàng một hồi mới nói:
"Chỉ vì một Thẩm Ngọc Hành mà ngay cả mạng cũng không cần nữa sao? Con có biết hôm nay cả phủ bị con dọa thành thế nào không?"
Lời nói không dễ nghe, nhưng Tống Vãn Ninh lại không cảm thấy có gì sai.
"Sau này sẽ không như vậy nữa."
Chu thị rõ ràng không ngờ nàng đáp nhanh như vậy.
"Con thật sự nghĩ thông rồi?"
"Suýt chết một lần còn không nghĩ thông thì chẳng phải cái hồ kia lạnh vô ích sao?"
Tống Vãn Ninh dựa vào đầu giường, giọng vẫn còn hơi khàn.
"Hắn thích ai thì thích. Sau này chuyện của hắn không liên quan đến ta nữa."
Chu thị nhìn nàng rất lâu, dường như muốn xác định nàng đang nói thật hay giận dỗi. Cuối cùng bà chỉ gật đầu, dặn nàng nghỉ ngơi rồi rời đi.
Thanh Đào lập tức tiến lại gần.
"Tiểu thư thật sự không thích Thẩm công tử nữa?"
"Không thích nữa."
"Nhưng người thích hắn nhiều năm như vậy..."
Tống Vãn Ninh nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của nàng ta, chậm rãi nói:
"Thế nên mới suýt mất mạng đấy. Chẳng lẽ ngươi còn muốn ta thử thêm lần nữa?"
Thanh Đào không nói được gì.
Hiện tại nàng không có hứng suy đoán.
Chết một lần rồi lại có thêm một mạng, chuyện đầu tiên nàng muốn làm không phải tìm một người đàn ông để yêu, càng không phải tự biến mình thành thám tử.
Trước hết phải sống cho tử tế đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
