Tuy rằng cảm giác dính dớp trên cơ thể vẫn rất rõ ràng, song Ninh Hoàn vẫn cố gắng xoay người lại với hắn, Mộ Cẩm Ngọc ngủ rất trầm, còn vô thức mà luồn tay vào trong y phục y, eo hông Ninh Hoàn vừa mảnh khảnh vừa co dãn mềm mại, khi sờ lên cực kỳ thoải mái.
Ninh Hoàn yên lặng ngắm nhìn dung nhan tuấn tú của người nọ trong chốc lát.
Hoàng hậu quốc sắc thiên hương, Hoàng đế và tiên đế đều có vẻ ngoài khá dễ nhìn, đến phen Mộ Cẩm Ngọc thì rõ ràng là trò giỏi hơn thầy, những khi hắn tỉnh táo thì phần lớn thời gian mặt mũi đều cau có khó chịu, đâm ra cũng chẳng được mấy người dám ngẩng đầu đối diện với hắn, hiện giờ người ngủ rồi thì nét mặt mới dịu đi đôi chút, song lại càng lộ rõ nét anh tuấn hơn người. Ninh Hoàn chạm tay lên gương mặt người nọ, đầu ngón tay y chậm rãi phác họa theo từng đường nét góc cạnh, từ vầng trán cho đến khuôn cằm, cuối cùng y mới hạ một nụ hôn khẽ khàng cạnh khóe môi hắn, rồi từ từ nhấc người dậy.
Ninh Hoàn gọi người bưng nước vào để lau qua cơ thể, y đổi một bộ y phục mới, lại dặn dò Điệp Thanh một chút: “Đốt thêm một ít hương an thần đi. Sở Hà, Hoàng thượng và Hoàng hậu đã dậy chưa?”
“Đã dậy rồi, thuộc hạ nghe nói tối qua bệ hạ còn xảy ra chút xung đột nhỏ với vài vị đại thần, đám người Giả đại nhân đều khá khó chịu với chuyện này.” Sở Hà lắc đầu, “Ai mà ngờ được bệ hạ lại có thể làm ra loại chuyện vớ vẩn như vậy chứ? Giả đại nhân còn nói, tổ tiên Hoàng thất mà biết được sự việc hoang đường do bệ hạ gây ra, khéo phải tức tới độ bật nắp quan tài mà sống dậy.”
Ninh Hoàn im lặng chốc lát: “A Hỉ, truyền lời ra bên ngoài rằng Thái tử điện hạ bị thương khi săn hổ, tối qua còn hứng gió lạnh nên bây giờ bị cảm, sáng sớm mệt mỏi không rời giường được, hôm nay từ chối tiếp khách, bất luận vị đại thần nào cũng không gặp, chuyến săn sắp tới cũng để tướng quân Tuyên Uy thay thế.”
A Hỉ đáp: “Đã rõ, nô tài sẽ lập tức truyền lời xuống.”
Ninh Hoàn gật đầu: “Được rồi, lui xuống đi.”
Hoàng đế phải vất vả lắm mới có thể khiến mấy vị đại thần miệng treo đầy luân thường đạo lý kia bình tĩnh lại, cả tinh thần lẫn thể xác lão đều đã kiệt sức, gần như tất cả phần còn lại của chuyến săn thu là do Dương Thái phụ trách.
Đêm hôm qua, Hoàng đế chỉ vừa mới nằm ngủ với Hoàng hậu được một chốc thì đã bắt đầu mơ, tiên đế ở trong giấc mộng ấy đứng trước mặt lão, thất khiếu đổ máu mà xách cổ áo Hoàng đế lên chất vấn: “Ngươi cướp nữ nhân của trẫm còn chưa đủ, giờ lại muốn cướp luôn nữ nhân của Thái tử hay sao?”
Lúc Hoàng đế tỉnh lại cũng đã mình đầy mồ hôi lạnh, tinh thần cứ mãi lo sợ không yên, từ nửa đêm đến rạng sáng vẫn chẳng thể chợp mắt lại lần nữa.
Lão muốn xem thử thái độ của Thái tử đối với chuyện này, muốn quan sát trực tiếp biểu cảm của hắn, cũng như nghe hắn nói vài lời, song đáng tiếc ở chỗ, thứ duy nhất Mộ Cẩm Ngọc thể hiện ra ngoài lại là tin tức bản thân bị ốm, cả đám người cũng vì thế mà suy diễn đủ thứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


