Ngày xưa Mộ Cẩm Ngọc cũng coi như là một mỹ nam ốm yếu, lại chẳng rõ vì sao mà cơ thể lại càng lúc càng cường kiện mạnh khỏe, hoặc có lẽ là do Ninh Hoàn am hiểu y thuật, bình thường cũng rất lo lắng chăm sóc đến tình trạng sức khỏe hắn, mới dẫn đến việc giờ đây hắn ngày một rắn chắc hơn, song tâm tính lại thành ra chẳng chịu nổi chút tủi thân thiệt thòi nào.
Thời gian trôi đi rất nhanh, cả đám người chỉ chốc lát đã tề tựu đông đủ, bắt đầu so đo xem ai săn được nhiều hơn.
Việc Thái tử săn được một con hổ tất nhiên đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, những người có lòng muốn săn thú dữ chỉ chiếm một phần nhỏ, không chỉ do số lượng của chúng thưa thớt, mà còn bởi bọn chúng thuộc hàng rất khó săn bắt lại còn cực kỳ nguy hiểm, đợt đi săn lần này chỉ duy độc Thái tử là săn được một con, khiến cho đám người xung quanh không nhịn được mà bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Nơi khóe mắt nàng đã xuất hiện vài nếp nhăn mờ nhạt, mặt mũi cũng vương nét sầu muộn: “Tại chốn thâm cung này chính là như thế đấy, chẳng có nữ tử nào có khả năng độc chiếm một nam nhân, quyền thế càng cao lại càng nhiều ong bướm vây quanh, sắc đẹp chỉ là thứ trói buộc mà thôi, đôi khi còn khiến bản thân mất đi sự tự do.”
Gió thu hiu quạnh, chiếc áo choàng trắng tinh trên người Ninh Hoàn bị thổi đến độ phồng lên, y nhẹ nhàng nheo mắt lại, đôi mắt vốn đã hẹp dài xinh đẹp, nay lại vì động tác của y mà lộ ra chút thông tuệ hơn người, ranh mãnh hệt như hồ ly.
Y chỉ đơn giản gật đầu.
Hoàng hậu thoáng nhìn qua y: “Ngươi không ghen ghét sao? Ngươi làm nhiều việc cho Cẩm Ngọc như vậy, nếu Cẩm Ngọc mà sủng ái tân nhân ㅡ”
Ninh Hoàn nghiêng đầu: “Nhi thần bẩm sinh đã khuyết thiếu cảm giác này.”
Dung mạo y không phải kiểu rạng rỡ giống như Hoàng hậu, mà ngược lại còn lạnh lùng tựa tuyết trắng, dường như bất cứ lúc này cũng có thể tan thành nước, từng làn gió thu như thể đều cuốn theo một chút sắc màu, tia nắng vàng rực in dấu lên người y, khiến cho đôi mắt vẫn luôn hững hờ của Ninh Hoàn cũng nhuốm chút cảm xúc khó hiểu: “Vả lại, con người ta sao phải đi ghen ghét với một quân cờ?”
Một vài thái giám đương đứng bên cạnh hầu hạ hai vị quý nhân này, Ninh Hoàn cầm chung trà lên, cúi đầu nhấp một hớp nhỏ, từ khi còn bé y đã chẳng cần ghen ghét ai, bởi bất cứ lúc nào y cũng có khả năng xóa sổ những kẻ khiến y mất hứng khỏi cõi đời này.
Một bông hoa xinh đẹp như Hoàng hậu có lẽ cũng mọc ra gai nhọn, song gai nhọn lại chỉ có thể làm người ta chảy máu, chỉ cần dùng kéo hoặc nhíp là đã dễ dàng cắt bỏ đống gai ấy.
Ninh Hoàn cũng là một đóa hoa diễm lệ chẳng kém, thoạt nhìn thì toàn thân y chẳng có gai nhọn, song chỉ khi nào tiếp xúc với y rồi, bấy giờ mới biết được từ cánh hoa, cành hoa cho đến phần lá xanh đều chứa đầy kịch độc, chỉ cần chạm vào một chút là không thuốc nào cứu nổi.
Sự dịu dàng không gai góc ấy của y, là nảy mầm từ phần rễ nguy hiểm chôn sâu dưới lòng đất.
Lòng bàn tay Hoàng hậu chợt bị nhét một thứ vào, đầu ngón tay nàng rỉ ra chút mồ hôi mỏng, chỉ chốc lát sau bên tai cũng vang lên tiếng nói bình thản.
Nàng gật đầu.
Ninh Hoàn đứng dậy rời đi, Hoàng hậu chăm chú nhìn theo bóng y một lúc, rất lâu sau nàng mới quay sang nói với cung nữ đứng cạnh: “Có phải Thái tử phi quá cao rồi hay không? Bổn cung thấy toàn bộ kinh thành cũng chẳng có quý nữ phu nhân nhà ai có thể cao hơn y.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
