Sự thật là hắn dẫn theo Lang Phức tới đây để tìm Thái tử Mộ Cẩm Ngọc, song Thái tử đâu phải người mà bọn họ muốn gặp là gặp được? Hai huynh đệ họ đã tới cả nha môn và quân doanh để tìm, lại vẫn chẳng thấy người đâu, cuối cùng mới đành phải tới phủ Thái tử, lại khó ở chỗ nơi đây là do Thái tử phi một tay che trời, nếu bọn họ muốn gặp được Mộ Cẩm Ngọc thì chỉ có thể qua được cửa của Ninh Hoàn.
Lang Duyên đã nghĩ tới việc giết chết Thái tử phi, có thể cử thích khách hoặc là cho người đi hạ độc, sau đó lại để Lang Phức lên làm chính phi.
Tuy Lang Phức là nữ tử ngoại tộc, nhưng chỉ cần lấy lòng được Thái tử thì vị trí chính phi có hề gì, dù sao ngày xưa Đại Lạc cũng đã từng có tiền lệ. Song vấn đề lại nằm ở chỗ trận hỏa hoạn vừa rồi, ngọn lửa hôm ấy đã thiêu cháy không ít đồ vật của Lang Duyên, dẫn đến việc hắn không còn đủ khả năng để làm quá nhiều chuyện trong kinh nữa.
Việc gì mà chả cần dùng bạc, mà thứ Lang Duyên cùng thủ hạ của hắn thiếu nhất hiện giờ lại chính là bạc.
Nên Lang Duyên chỉ còn mỗi một cách là đưa Lang Phức đến gặp Mộ Cẩm Ngọc trước, để Mộ Cẩm Ngọc phải lòng nàng.
Hắn không bận tâm về phía Hoàng đế cho lắm, cũng chỉ là một câu tứ hôn mà thôi, để tới khi thành công bên Mộ Cẩm Ngọc rồi, bấy giờ hắn lại tiến cung thuyết phục Hoàng đế là được.
Chứ nếu để Hoàng để hạ chỉ ban hôn trước, Thái tử xưa nay vẫn luôn ngang ngạnh bướng bỉnh lại kháng chỉ không theo, vậy Đông Ốc Quốc kiểu gì cũng phải mất hết thể diện.
Lòng dạ Lang Duyên hiện giờ khéo còn lạnh lẽo hơn cả cơn mua thu hồi sáng, hắn miễn cưỡng nở nụ cười, mở lời với Ninh Hoàn: “Tiểu Vương cũng thường hay nghe về Thất Xuất của quý quốc, chẳng biết hành động này của Thái tử phi là phạm vào điều thứ mấy?”
Những ngón tay trắng muốt của Ninh Hoàn bao bọc xung quanh lò sưởi tay tráng men ấm áp, song ý cười bên môi y thì lại vô cùng lạnh lùng: “Bổn cung không rõ, chi bằng Tam Hoàng tử nói cho ta nghe một chút?”
“Trong 《Đại Đái Lễ Ký》có viết, không thờ phụ mẫu phu quân, không kéo dài hương hỏa, đố kị, nhiều chuyện, mắc bệnh nan y, có thói trộm cắp.” Lang Duyên mỉm cười, “Nếu tính đố kị của Thái tử phi mà lớn như vậy, chính là phạm vào Thất Xuất.”
“Ồ?”
[1]
“Không dám.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)