Dương Huy đang cầm chổi khập khiễng quét đống lá cây cùng hoa rụng ở trước sân, Ninh Hoàn đã đổi sang y phục ở nhà, nhiệt độ buổi chạng vạng có hơi rét lạnh, y không nhịn được mà bật ra vài tiếng ho, Ninh Hoàn nhẹ nhàng lên tiếng: “Không cần vội quét sân làm gì, sáng mai rồi làm cũng chưa muộn.”
Dương Huy vẫn luôn yên tĩnh kiệm lời, sau khi vào phủ Thái tử được một thời gian thì hắn cũng nhận ra có chỗ không đúng. Phủ Thái tử rất bất đồng so với những nơi khác, tuy lúc mới đến Dương Huy còn chưa hiểu được điều này, song những ngày qua đã đủ để hắn biết rằng nơi này có rất nhiều quy củ và luật lệ, các hạ nhân khác còn đối nhân xử thế vô cùng hào phóng rộng rãi, cũng vì thế cho nên việc bản thân hắn được Thái tử phi thu vào phủ quả thực rất khó tin.
Tiền tiêu vặt được phát mỗi tháng không hề ít, ngày nào cũng được no nê ba bữa, mặc dù vẫn có vài hạ nhân khinh bỉ một người lạ bị thọt chân là hắn, song vẫn tốt hơn cảnh màn trời chiếu đất lại còn đói bụng như trước kia rất nhiều. Dương Huy đã từng phải trải qua những chuyện đau khổ nhất trên cõi đời này, chỉ là vài ánh nhìn của người khác cũng không khiến hắn bận tâm cho lắm.
Dương Huy đáp: “Không sao ạ, nô tài có thể làm được.”
“Ngươi ôm đồm hết mọi việc như thế, vậy người khác biết làm gì bây giờ?” Giọng nói của Ninh Hoàn rất bình thản, “Không muốn cho bọn họ đường sống à?”
Dương Huy thật sự không hề nghĩ tới hướng này, trong nhất thời cứ thế mà đờ người ra.
Ninh Hoàn ngồi trước chiếc bàn đá trong sân, Điệp Thanh vội vàng cầm áo choàng trong phòng ra khoác lên người y, rồi lại nhanh chóng đi chuẩn bị trà nóng.
“Đã quen dần với phủ Thái tử chưa?”
Dương Huy sửng sốt: “Quen rồi ạ.”
Hắn có hơi lo lắng Thái tử phi sẽ đuổi mình đi khỏi đây, kinh thành mênh mông biển người, hắn lại chẳng có chỗ nào để tới, hơn nữa ra ngoài rồi cũng không biết có thể tìm việc gì làm.
Tính Dương Huy vốn không phải kiểu quanh co lòng vòng, hắn nói thẳng: “Nô tài sẽ nỗ lực hết sức mình để làm việc.”
“Trong phủ không hề thiếu những người biết nỗ lực, Sở Hà nói với bổn cung rằng dạo gần đây ngươi vẫn luôn ủ rũ không vui, bổn cung mới nghĩ là do ngươi không quen, không muốn tiếp tục ở lại nữa.”
“Không phải vậy, nô tài chỉ ㅡ” Vẻ mặt Dương Huy hoang mang, “Nô tài chỉ không biết tại sao mà lại thấy rất nhớ nhà.”
Chỉ trong một thoáng đụng mặt ngắn ngủi khi nãy, Dương Huy cũng đã chắc chắn vị đại nhân đó chính là cha ruột của hắn, một người hô mưa gọi gió trong chốn quan trường. Còn vị phu nhân mà ông ta thành thân cùng là một nữ tử vừa cao quý vừa kiêu ngạo, khoác trên mình những bộ y phục lụa là châu báu, giọng nói du dương thánh thót.
Nhưng còn mẹ ruột của Dương Huy thì lại đói bụng đến mức hai mắt phát xanh, rõ ràng vẫn biết đất Quan Âm không thể ăn được, song cuối cùng vẫn nặn đống đất ấy thành bánh bao, cứ vừa ăn vừa uống nước bẩn rồi sình bụng mà chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)