Hắn không định lên giá nữa.
Trong tay Thẩm gia có nguồn cung từ làm ăn buôn bán nên căn bản không thiếu bạc, hơn nữa bọn họ sẽ không tiếc chiều chuộng hai nhi tử của Thẩm quý phi, tuy một vạn lượng bạc đối với Duệ Vương cũng có chút nhiều nhưng cắn răng thì gã vẫn chi được: “Một vạn một ngàn lượng.”
Thu Bảo Kình tiếp tục nâng lên một vạn bốn ngàn lượng, đợi đến khi đối phương mở miệng “Một vạn năm ngàn lượng” hắn liền chắp tay lại: “Ta không nâng giá nữa, Duệ Vương điện hạ cho hạ nhân về lấy bạc đi thôi. Cái lồng sắt này quý giá lắm đấy, đừng chỉ nói cho vui mồm rồi không mua đấy nhé.”
Sắc mặt Duệ Vương có hơi cứng đờ lại, đến lúc này gã mới nhận ra mình vừa bị Thu Bảo Kình gài bẫy.
Thu Bảo Kình này đúng là thâm độc hơn gã nhiều lắm.
Những người đứng xung quanh đều đang nhỏ giọng bàn tán: “Một vạn năm ngàn lượng lận!”
“Chỉ là một cái lồng chim thôi đấy, đúng là nói về độ hào phóng thì không ai bì được với Duệ Vương điện hạ!”
Duệ Vương đi ra ngoài căn bản không mang theo nhiều ngân phiếu như vậy, gã định đưa trước cho ông chủ Trương mấy ngàn lượng rồi bảo sau này cứ đến phủ gã mà lấy nốt. Song đến lúc đó có trả hay không thì phải xem tâm trạng gã ra sao đã.
Thu Bảo Kình đoán được mánh của Duệ Vương thì nói: “Phủ Duệ Vương điện hạ cách nơi đây cũng không xa đâu, đừng nói ngươi định ghi nợ để sau này trả đấy chứ?”
Diễm Diễm cô nương đứng bên cạnh mềm mại đáng thương nhìn sang gã: “Điện hạ có đủ bạc không? Thật ra nô gia có tích góp được một ít, nếu điện hạ cần nô gia sẽ đưa cho ngài.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


