Trương Tiểu Anh: "..."
Người này mà không phải quyền quý hay hoàng thân quốc thích thì Trương Tiểu Anh đi đầu xuống đất.
Đại nho như Chu Thao đã chọn huyện Quảng Hưng để mở thư viện, việc có những nhân vật thân phận cao quý đến đây cũng chẳng có gì lạ.
Ai mà biết được thân phận thật sự của đám học tử trong thư viện kia chứ?
"Muội có nguyện ý đi theo ta không?"
"Muội... muội thật sự có thể đi theo tỷ sao?"
Thiếu nữ gật đầu.
"Hảo!" Lâm Chiêu Đệ đồng ý ngay tắp lự. "Đa tạ tỷ tỷ đã thu nhận."
Tiểu cô nương quỳ xuống định dập đầu tạ ơn thiếu nữ, nhưng bị nàng ngăn lại: "Ở đây không có người ngoài, muội không cần để ý mấy cái lễ tiết rườm rà đó."
Dáng điệu đó toát lên vài phần uy nghiêm.
Trương Tiểu Anh cảm thấy mình đoán chắc cũng đúng tám chín phần mười.
Đúng lúc này, Trương Tiểu Anh phát hiện có mấy người đang lao về phía này.
Hơi thở và tiếng động cực nhỏ, chắc chắn là những cao thủ được huấn luyện bài bản.
Trương Tiểu Anh thầm đếm khoảng cách: Ba, hai, một...
Vút vút, mấy bóng đen từ trên tường rào nhảy xuống, lập tức vây quanh bảo vệ thiếu nữ ở giữa, rút đao cảnh giác nhìn chằm chằm Trương Tiểu Anh và Lâm Chiêu Đệ.
"Thuộc hạ đến chậm, xin đại... cô nương thứ tội!"
Người cầm đầu quỳ thẳng xuống tạ lỗi.
"Thu đao lại đi, nếu không nhờ bà bà đây, e là các ngươi đến xương cốt của ta cũng không tìm thấy đâu! Đi, nhà bếp có cái hầm ngầm, chính là tên trong đó đã bắt trói ta."
"Vâng, cô nương."
Hai hắc y nhân ở lại, cầm đao hộ vệ bên cạnh thiếu nữ, ba người còn lại lao xuống hầm ngầm.
"Vị bà bà này là ân nhân cứu mạng của ta, cất đao đi." Thiếu nữ ra hiệu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)