Phía từ đường đang vẫn đang nháo ầm ĩ.
Trương Tiểu Anh thầm cảm thấy may mắn vì mình không ở lại đó, bằng không, nàng cũng ngại mà nghe tiếp.
Vì Triệu Xuân Bảo miêu tả quá mức chi tiết, thôn trưởng cũng đâm ra lo sợ. Dạo này trong thôn đã xảy ra quá nhiều chuyện, tuyệt đối không thể để lòi thêm một vụ án mạng nào nữa. Lão bèn sai Mao thị tới tìm Trương Tiểu Anh.
Lúc này, Trương Tiểu Anh vừa mới bôi thuốc và băng bó xong vết thương trên vai Từ thị, bà ta vẫn còn đang trong cơn mê man.
Mao thị chần chừ hết lần này đến lần khác, không biết mở lời ra sao. Dù sao hôm nay bà ấy cũng đã tận mắt chứng kiến Trương Tiểu Anh quả thực hiểu biết y thuật. Huống hồ lần trước nàng còn cứu mạng Lưu Thạch Đầu, ngay cả cái chân gãy của Hứa Vân Phi cũng do chính tay nàng nối lại, bà ấy thực sự không muốn đắc tội với Trương Tiểu Anh.
Sống đến tầm tuổi này rồi, ai mà chẳng mang trong người vài căn bệnh cũ? Biết đâu có ngày lại phải cầu cạnh đến nàng.
"Tẩu tử có lời gì cứ nói thẳng đi." Trương Tiểu Anh nhìn thấu vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Mao thị, bèn chủ động mở lời, "Không cần phải đắn đo nhiều thế đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
