Sở Hòa giải thích: "Đây chắc hẳn là thư hồi âm của người đàn ông mà Triệu nhị tiểu thư phải lòng."
Trên thư hồi âm cũng viết một câu thơ.
"Có một mỹ nhân hề, gặp gỡ khó quên. Một ngày không thấy hề, nhớ nhung như điên."
Nét chữ cứng cỏi mạnh mẽ, múa bút tựa rồng bay rắn lượn, nhìn thoáng qua đã biết là người từng luyện chữ.
"Kỳ lạ thật." Sở Hòa lẩm bẩm, "Ban ngày chúng ta hỏi thăm biết bao người, vậy mà không một ai nhắc đến chuyện Triệu nhị tiểu thư có ý trung nhân."
Phương Tùng Hạc suy đoán: "Hay là thân phận của người nọ không tiện tiết lộ, nên Triệu nhị tiểu thư mới giấu giếm không nói cho ai biết."
"Nhắc mới nhớ, còn một người có liên quan đến Triệu nhị tiểu thư mà chúng ta chưa từng gặp." Sở Hòa tiếp lời, "Là cái vị hộ vệ họ Cao kia."
Phương Tùng Hạc hỏi: "Cô nương nghi ngờ hắn có liên quan đến vụ mất tích của Triệu nhị tiểu thư?"
Sở Hòa gật đầu.
Phương Tùng Hạc suy ngẫm một lát rồi nhận định: "Quả thực, nhị tiểu thư vừa biến mất, hắn ta cũng rời Triệu phủ luôn. Đúng là có điểm đáng ngờ."
Sở Hòa và Phương Tùng Hạc bắt đầu bàn bạc rôm rả. Hai người có thể dễ dàng tung hứng những câu nói của nhau, trông khá ăn ý.
"Kẽo kẹt ——"
Tiếng chân ghế cọ xát với sàn nhà vang lên chói tai, vô cùng lạc lõng.
Sở Hòa tiếp tục bàn luận với Phương Tùng Hạc: "Phương công tử, liệu cái người mà huynh vẫn luôn theo dấu, có khi nào chính là tên Cao hộ vệ đó không?"
Phương Tùng Hạc ngẫm nghĩ một chốc, đáp: "Nếu theo như lời A Hòa cô nương suy luận, Cao hộ vệ vốn là người có võ công cao cường, việc hắn có thể nhiều lần thoát khỏi sự truy bắt của ta cũng không có gì đáng ngạc nhiên."
Những tiếng "kẽo kẹt" lôi bàn kéo ghế phát ra ầm ĩ hệt như ma âm xuyên thủng màng nhĩ.
Sở Hòa nói thêm: "Nếu kẻ đó rất rành Triệu phủ, thì chuyện hắn thoắt ẩn thoắt hiện biến mất ngay trước mắt công tử cũng dễ hiểu thôi."
Phương Tùng Hạc gật gù: "A Hòa cô nương nói chí lý."
Tiếng "loảng xoảng" vang lên như thể đang phá nhà, mãi không dứt.
Phương Tùng Hạc lặng im một lúc, nhắm mắt lại thở dài, dùng cái giọng điệu cực kỳ ôn hòa mà nói: "A Hòa cô nương, cô nương nên quản hắn một chút đi."
Sở Hòa ngoảnh đầu nhìn lại. Một chiếc chân của chiếc giường chạm trổ tinh xảo loại hảo hạng đã bị gãy rụng.
Mấy con bọ trông giống bọ cánh cứng đang bu bám trên thành giường. Những chiếc răng sắc nhọn của chúng cắn phập xuống vài cái, trên cột gỗ đã thủng ra mấy cái lỗ.
A Cửu ngồi chồm hổm dưới đất, hai tay ôm má, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm lũ bọ đang gặm gỗ, cứ như đang chơi một trò chơi thú vị lắm vậy.
Sở Hòa hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười, xáp lại gần: "A Cửu, đây là đồ của nhà người ta, chúng ta không được phá hoại đâu."
A Cửu phớt lờ nàng, chỉ nhích người sang một bên, quay lưng về phía nàng.
Sở Hòa lại lóc cóc chạy ra đứng chắn trước mặt hắn, cúi người cười híp mắt: "A Cửu à, nếu không nhờ có ngươi, bọn ta chắc chắn không tìm được căn phòng này đâu. Ngươi thật sự quá lợi hại, chúng ta tuyệt đối không thể thiếu ngươi được!"
Mí mắt A Cửu khẽ nhướng lên: "Chúng ta?"
"Là ta, là ta tuyệt đối không thể thiếu ngươi được!"
A Cửu chỉ "Ồ" một tiếng đáp lại. Một tay chống cằm, tay kia vọc đống mùn cưa trên sàn nhà. Đôi mắt cụp xuống, lúng liếng đưa qua đưa lại theo những hạt mùn cưa.
Thế nhưng, khi suối tóc dài chuẩn bị quệt xuống đất, hắn lại theo thói quen túm lấy ngọn tóc thả gọn vào tay Sở Hòa để nàng đỡ lấy.
Nghe tiếng chuông bạc reo lên vui vẻ trên người hắn, Sở Hòa thầm chửi mắng cả ngàn lần trong bụng.
Nhìn chiếc giường bị gãy một chân, nàng càng thêm đau đầu. Lát nữa biết lấy cớ gì ăn nói với người của Triệu gia đây!
Thấy Sở Hòa đã dỗ êm người kia, Phương Tùng Hạc mới bước tới, nhã nhặn nói: "A Cửu công tử, có lẽ chỉ cần tìm được nhị tiểu thư Triệu gia là mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Không biết cổ trùng của công tử có còn đánh hơi được tung tích của nhị tiểu thư không?"
A Cửu im thin thít, cúi đầu dùng mùn cưa vẽ vòng tròn.
Sở Hòa ngồi xổm xuống, một tay đỡ lấy lọn tóc bạc, một tay khẽ giật giật vạt áo hắn: "A Cửu, A Cửu tốt của ta, A Cửu lợi hại nhất trần đời, ngươi chắc chắn có cách, đúng không?"
Con thanh xà nhỏ bò ra từ vai Sở Hòa, cái đầu gật gù theo từng nhịp chữ của nàng, hệt như đang phối hợp diễn tuồng cùng Sở Hòa vậy.
Có vẻ nó quên béng mất ai mới là chủ nhân đích thực của mình rồi.
A Cửu để mặc Sở Hòa móc lấy ngón út của mình, khóe mắt khẽ nhướng, rốt cuộc cũng chịu mở kim khẩu. Hắn thủng thẳng đáp: "Không cần tìm nữa, nàng ta chết rồi."
Nhị tiểu thư Triệu phủ, Triệu Sơ Tinh đã chết?
Sở Hòa sững sờ một chốc: "Sao ngươi biết?"
A Cửu đưa tay chỉ về phía trước: "Chỗ kia có rất nhiều vết máu, lượng máu chảy nhiều như vậy, người bình thường không thể nào sống sót được."
Sở Hòa nhìn theo hướng ngón tay hắn rất lâu: "Vết máu ở đâu cơ?"
A Cửu lộ vẻ ghét bỏ: "Ngươi không thấy sao?"
Sở Hòa: "... Mắt ta mù."
A Cửu hất mặt lên, dời ánh mắt sang Phương Tùng Hạc đang đứng cạnh.
Phương Tùng Hạc vô cùng bất ngờ. Bởi vì từ đầu đến giờ, vị A Cửu công tử này dường như rất chướng mắt y, chưa bao giờ thèm nhìn thẳng y lấy một cái. Bỗng dưng bị hắn cố tình liếc mắt nhìn thế này, y thật có chút "thụ sủng nhược kinh".
Sở Hòa vội vàng nói: "Phương công tử cũng không biết đâu, A Cửu, chúng ta đều không lợi hại bằng ngươi, ngươi mau chỉ cho xem, vết máu ở đâu thế?"
A Cửu thu hồi ánh mắt, đứng dậy, thân hình cao ráo thẳng tắp bỗng chốc trở nên to lớn hơn hẳn.
"Chuyện gì cũng phải đợi ta ra tay, thủ đoạn của người Trung Nguyên các ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi."
Biểu cảm của Phương Tùng Hạc quả thực có biến đổi đôi chút, nhưng huynh ấy lại cảm thấy xấu hổ cho bản thân mình. Chắp tay lại, y nói: "Là do ta học nghệ chưa tinh thông, phải làm phiền A Cửu công tử nhiều lần nhọc lòng ra tay. Ta biết rõ năng lực của mình còn hạn hẹp, sau này cần phải trau dồi rèn luyện thêm nữa."
Mí mắt A Cửu giật giật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)