Lệ Lăng Phong nhìn mấy tin nhắn gởi qua xong lại thu hồi, cho dù biết đây có lẽ không phải là quan tâm đến mình, nhưng sương giá trong mắt dường như đã tan đi một chút, ít nhất Giản Thành Hi cũng không hoàn toàn quên mất hắn, hơn nữa trong lòng vẫn quan tâm đến sự sống chết của mình. Có lẽ hắn có thể cân nhắc, lúc trở về sẽ không đối xử quá tàn nhẫn, cứ để cho cậu ta đi là được, chỉ là chặt xác tình nhân của cậu ta thôi.
Đang nghĩ thế
Người dùng thu hồi tin nhắn.
Bảng thông báo chìm trong im lặng vài phút sau, đúng là chậm rãi nhảy ra một tin: " Xin lỗi, xin lỗi, không có ý làm phiền, anh cứ đi đi. Chồng cũ, xin hãy yên nghỉ và ngủ ngon nhé! Cứ coi như tôi chưa có gửi gì cả. Chuyện ở trên này anh không cần bận tâm, tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới thật tốt."
Một cuộc sống mới?
Mùa xuân thứ hai với người tình ư?
Lệ Lăng Phong nhìn tin nhắn trên bảng thông báo, ý cười trong mắt dần dần biến mất.
Hắn quả nhiên đối với người này quá là mềm lòng.
Giản Thành Hi ngồi trên giường thở dài nhìn tin nhắn không ai trả lời.
Hệ thống đột nhiên nhảy ra nhắc nhở: 【Kí chủ, chỉ số sinh tồn của cậu giảm xuống còn 5%, xin vui lòng chú ý đến hành vi của mình.】
Giản Thành Hi sửng sốt, có chút không dám tin nói: “Cái gì, ban ngày không phải vẫn là 10% sao?"
Hệ thống trả lời: [Chỉ số sinh tồn là kết hợp tất cả các khía cạnh để xác định, mọi lời nói và hành động của cậu sẽ tạo ra sự thay đổi cho số phận, lưu ý là khi chỉ số sinh tồn giảm xuống 0, cậu sẽ chết.】
Giản Thành Hi thiếu chút nữa từ trên giường bật lên: “Đệch, chuyện quan trọng như vậy sao mi không nói sớm? “
Hệ thống tận tâm giải thích: [Trước đây chỉ số sinh tồn của cậu cũng không có rơi vào mức nguy hiểm.】
Nó muốn giúp Kí chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng thiên mệnh không thể tùy ý thay đổi.
Nó không được quyền tiết lộ quá nhiều.
Giản Thành Hi càm ràm với hệ thống:“Sao mi không đợi ta chết rồi mới nhắc nhở luôn? “
Hệ thống trả lời:【 Kí chủ, cậu phải có chút tự tin vào chính mình chứ!】
“Cám ơn mi đã cổ vũ!” Giản Thành Hi nhìn về phía bảng thông báo, hai tay chắp lại cầu nguyện: “Quả nhiên không nên rảnh rỗi mà gửi tin nhắn cho người đã khuất, vừa mới nói chuyện xong chỉ số sinh tồn đã hạ thấp, anh chồng cũ anh cũng không thể như vậy nha, anh ở trên trời phải vui vẻ phù hộ cho tôi và mấy đứa nhỏ sống no đủ!”
Hệ thống trầm mặc một lúc lâu, rốt cục nhịn không được: 【 Lỡ người ta còn sống thì sao?】
Giản Thành Hi hoảng sợ: “Còn sống?"
Hệ thống cho rằng kí chủ sẽ vui vẻ, nhưng nó làm sao biết được?
Giản Thành Hi suy nghĩ kỹ một lát, rồi đưa ra một câu hỏi nghiêm túc: “Vậy là nhà chúng ta sẽ không được lấy tiền trợ cấp nữa phải không?”
Hệ thống: “...”
Kí chủ, cậu sẽ chết!
*
Ngày hôm sau
Giản Thành Hi phát hiện cây trong vườn của mình đều đã mọc ra quả non.
Lúc trước cậu cũng chỉ là thử mà thôi, không nghĩ tới thật sự sẽ có cây nảy mầm, cuối cùng cây ăn quả đã được trồng thành công.
Cách đây không lâu cậu đã đi cửa hàng tổng hợp mua phân bón nên chúng phát triển rất tốt. Thực vật trên thế giới này lớn rất nhanh, đại khái cũng chỉ hơn nửa tháng, cây ăn quả đã kết ra quả nhỏ, cậu hái mấy quả ăn, thật sự đều là trái ngọt.
Giản Thành Hi bỏ ra vài tinh tệ để mua một ít giấy màu từ một cửa hàng trên phố, cậu định gấp hộp để đựng trái cây.
Lệ Toái Toái đứng ở cạnh bàn hỏi: "Ba ơi, baba đang làm gì vậy?”
“Ba đang gấp hộp giấy.” Tay nghề của Giản Thành Hi rất khéo léo, cậu cắt một dải ruy băng rồi bọc trái cây lại bên trong: “Đẹp không?"
Lệ Toái Toái mắt sáng lên, gật đầu nói: “Đẹp ạ!”
Giản Thành Hi thấy con gái thích, liền cầm một dải ruy băng màu hồng buộc vào bím tóc cho cô bé, sau đó còn buộc một cái nơ lên trên, mỉm cười nói: “Toái Toái cũng đẹp.”
Lệ Toái Toái cho tới bây giờ cũng chưa từng đeo phụ kiện lên tóc.
Nhìn vào tấm gương trong nhà, bé nhìn thấy chiếc nơ mà ba buộc cho mình trên bím tóc nhỏ, dải ruy băng màu hồng lắc lư theo động tác của bé, xinh đẹp giống như tinh linh vậy.
Lệ Toái Toái chăm chú nhìn vào gương.
Giản Thành Hi biết các bé gái đều yêu cái đẹp, cậu hỏi: “Toái Toái thích không?"
Lệ Toái Toái không giấu được niềm vui: “Tại sao đột nhiên ba lại mua những thứ này.”
Trước đây ba không bao giờ chăm chút cho cô bé.
Ba bây giờ sẽ không chỉ chải tóc cho bé, mà còn thắt ruy băng nữa.
“À, để tí nữa đi bán trái cây” Giản Thành Hi vừa bận rộn với những thứ trong tay, vừa vui vẻ trả lời: “Bao bì đẹp mắt thì có thể bán đắt hơn.”
Trong nháy mắt căn phòng rơi vào sự im lặng.
Giản Thành Hi nhìn bé con đang đứng trước gương, cảm thấy đứa nhỏ thật sự rất thích, cha già nhìn con gái thế nào cũng đáng yêu hết, lộ ra nụ cười yêu thương: “Nhưng mà dây buộc tóc của Toái Toái càng đẹp hơn. “
Lệ Toái Toái: "..."
Ăn mặc đẹp sẽ bán đắt hơn?
Hừ, ba quả nhiên là người xấu!
*
Buổi trưa Giản Thành Hi đi ra chợ bày sạp.
Trên quầy hàng của cậu đặt một cái bàn nhỏ, trên bàn đều là trái cây đã được đóng gói đẹp mắt, hơn nữa giá bán cũng đều là năm tinh tệ một quả. Hiện tại giá thị trường của thành phố ngầm là mười tinh tệ một chai dịch dinh dưỡng, hai tinh tệ một quả trái cây. Trong số những người bán trái cây, Giản Thành Hi bán xem như tương đối mắc, nhưng trái cây được đóng gói cẩn thận vẫn hấp dẫn không ít người chú ý:
“Ông chủ, trái cây này bán sao?”
“Vì sao giá không giống chỗ khác."
“Trái cây này của anh có gì đặc biệt à?"
“Dải ruy băng này thật đẹp.”
Giản Thành Hi giới thiệu trái cây nhà mình có độ ngọt không giống người khác, cậu còn đặc biệt cắt một quả thành nhiều miếng nhỏ để làm mẫu ăn thử. Khác với những trái cây chua chát khác, trái cây của cậu rất ngọt, hơn nữa đựng trong hộp còn rất đẹp mắt. Tuy rằng Thành Ngầm có nhiều người bán nhưng cách bán như vậy vẫn là lần đầu tiên thấy qua.
Một buổi chiều, trái cây trên quầy hàng đã được bán gần hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


