Ba thực sự thay đổi.
Giản Thành Hi lại kéo tay Lệ Trầm, ngây thơ cười nói: “Dù sao ba cũng không biết làm thế nào, có thể con chỉ cần tháo một lần, nhưng sẽ phải tháo dỡ nhiều lần, như vậy càng lãng phí hơn."
Lệ Trầm: "..."
Mới không thay đổi.
Bé không nên nghĩ nhiều như vậy.
Dưới ánh mắt chăm chú của Giản Thành Hi, Lệ Trầm tuy rằng chân không tiện, nhưng có người ở bên cạnh đưa dụng cụ cùng khối gỗ lan can động tác hiệu suất cao hơn nhiều, những công cụ và khúc gỗ cậu nhìn cũng không hiểu nó có công dụng gì. Nhưng mà Lệ Trầm chỉ nhìn thoáng qua bản vẽ hình như liền hiểu, thân hình nho nhỏ bận rộn, thậm chí không có bất kỳ do dự nào bắt đầu lắp ráp khối máy móc.
Cuối cùng...
Cách đó không xa, Lệ Toái Toái ngủ trưa từ trong phòng đi ra, nhìn thấy hàng rào lắp ráp bên ngoài, đôi mắt to thuần khiết của cô bé lộ ra ánh mắt sùng bái, bé nhìn về phía Giản Thành Hi, mở miệng nói: "Woa, hàng rào sửa xong rồi nè, anh xem, ba thật lợi hại, trước kia mấy thứ này ba khẳng định không lắp ráp được, thế mà giờ làm được rồi nè! ”
Giản Thành Hi: "..."
Lật bàn!
Cha già của con không cần mặt mũi à? Có tin ba hắc hóa cho mấy đứa xem không?
Giản Thành Hi dưới sự giúp đỡ của đứa con ba tuổi của mình rốt cục đã xây xong vườn rau nhỏ.
Thực ra trước đây cậu chưa từng trồng trọt nhưng trước khi vào cô nhi viện cậu và bà nội từng sống nương tựa lẫn nhau. Khi đó, bà nội đã lớn tuổi, cậu đào đất trồng rau trước nhà, nhà nghèo nhưng bà nội rất tốt với cậu, luôn dành cho cậu đồ ăn ngon. Khoảng thời gian đó tuy sống trong nghèo khó nhưng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời Giản Thành Hi.
Vì vậy, cậu không sợ cực khổ.
Cậu chỉ sợ bản thân lại trở thành người ăn nhờ ở đậu sống dưới ánh mắt của người khác thôi.
Chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với người nhà, có người nhà ở bên cạnh, cậu cái gì cũng không sợ, hiện tại tất cả đều bắt đầu lại từ đầu mà thôi. Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, chỉ cần trong lòng cậu còn có hi vọng, thì mọi việc sẽ ngày càng tốt hơn!
Giản Thành Hi dùng cuốc đào hố.
Lệ Toái Toái ở phía sau chôn cây, xong lấp đất lên.
Giản Thành Hi lau mồ hôi trên trán nói: "Ngày mai ba lên núi xem một chút, chúng ta ở bên kia trồng thêm một hàng cây ăn quả thử xem, nếu đến lúc đó thật sự trồng ra trái ngọt, Toái Toái và Tiểu Trầm sẽ có đồ ăn ngon. ”
Cậu nghĩ rằng đứa nhỏ chắc chắn sẽ rất vui vẻ.
Lệ Toái Toái đứng trên mảnh đất màu đen, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô bé hiện ra một chút chờ mong: "Toái Toái cũng có thể ăn trái ngọt sao?"
Giản Thành Hi gật đầu nói: "Đương nhiên rồi!”
Nụ cười trên mặt Lệ Toái Toái không còn nữa, bé chóng mím môi, chậm rãi cúi đầu giọng điệu cũng trở nhỏ lại: "Toái Toái không ăn. "
Giản Thành Hi ngây ngẩn cả người, hỏi đứa trẻ: "Tại sao, Toái Toái không thích sao?" "
Sao mà có đứa trẻ nào lại không thích ăn trái cây ngọt chứ?
Lệ Toái Toái nhìn thoáng qua anh trai mình cách đó không xa, thân hình nho nhỏ của bé trong gió có vẻ có chút yếu ớt, trả lời: "Trái ngọt dùng để bán lấy tiền là được rồi, Toái Toái và anh trai có thể nhặt trái cây ăn, sẽ không gây thêm phiền toái cho ba. "
Giản Thành Hi sửng sốt.
Không có bất kỳ tính từ nào có thể hình dung được cảm xúc trong lòng cậu bây giờ.
Ném cuốc sang một bên, Giản Thành Hi đi tới ngồi xổm nhìn con gái mình, có chút đau lòng hỏi: "Toái Toái, những lời này là ai dạy con?"
Toái Toái ngạc nhiên nhìn Giản Thành Hi, có chút sợ hãi trả lời: "Trước kia mỗi khi trong nhà có trái ngọt, baba nói không thể ăn vụng, nuôi Toái Toái và anh trai đã đủ khổ rồi, còn trái cây phải để bán lấy tiền..."
Giản Thành Hi không nhịn được mà thốt ra: "Cái gì! "
Nguyên chủ làm sao có thể mặt dày vô sỉ như vậy!
Trái cây đều là nguyên chủ để cho hai đứa nhỏ đi hái, sau khi hái về thế mà còn không cho đứa nhỏ ăn?
Loại người ích kỷ này cũng xứng đáng làm cha mẹ sao?!
Thật sự rất khó tin nếu như hai đứa nhỏ này vẫn luôn được nguyên chủ dưỡng mà nói sẽ thành cái dạng gì!
Lệ Toái Toái có chút sợ hãi nhìn gương mặt tức giận của Giản Thành Hi, giọng nói non nớt thật cẩn thận hỏi: "Baba làm sao vậy..."
Giản Thành Hi cũng ý thức được mình không khống chế tốt cảm xúc, vội vàng ho nhẹ một tiếng nói: "Toái Toái, những lời này đều là anh ấy, khụ, đều là những thứ trước kia ba nói bậy, mấy thứ này sau này chỉ cần con và Tiểu Trầm muốn ăn, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu! "
Lệ Toái Toái thăm dò hỏi: "Ăn trái ngọt cũng được ạ?” "
Trên mặt Giản Thành Hi lộ ra nụ cười sáng lạn, gật đầu nói: "Đương nhiên!"
"Con và anh còn nhỏ, chính là lúc thân thể phát triển thì phải ăn đồ tốt chứ!” Giản Thành Hi nhìn con gái hiểu chuyện trong lòng sinh lòng thương, mở miệng nói: "Chuyện tiền bạc con không cần lo lắng, sau này ba kiếm tiền, đến lúc đó chúng ta sẽ đem nhà cây sửa sang một chút, xây phòng lớn hơn không để mưa, cả nhà chúng ta có thể sống một cuộc sống tốt đẹp hơn! "
Có một cơn gió từ xa thổi tới, thổi qua góc áo của hai người.
Ánh mắt Lệ Toái Toái không chớp mắt nhìn Giản Thành Hi, tựa hồ muốn đem bộ dáng hiện tại của cậu khắc ở trong lòng.
Toái Toái nhào vào trong ngực Giản Thành Hi, giọng điệu thanh thúy giống như chuông bạc: "Thật sao?"
Giản Thành Hi gật đầu, ôm lấy đứa nhỏ cười nói: "Đương nhiên! ”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

