A Hổ cho dù ngày thường cường hoành hơn nữa cũng bất quá chỉ là một đứa trẻ hơn mười tuổi, nó chưa từng bị mất mặt như vậy, lần này vừa bị Giản Thành Hi nhìn như vậy, nhất thời không nhịn được mà khóc lên.
Lý Hạ thấy đứa bé khóc, đau lòng vô cùng, hắn vội vàng nói: "Giản Thành Hi, anh lớn hơn con nhà tôi bao nhiêu tuổi, anh khi dễ trẻ con như vậy không thấy mất mặt sao?"
"Mất mặt?" Đôi mắt sáng ngời của Giản Thành Hi dưới ánh lửa của bóng đêm đặc biệt rực rỡ, cậu cười khẽ một tiếng nói: "Tôi nhổ vào, A Hổ nhà các anh so với Lệ Trầm nhà chúng tôi lớn hơn sáu bảy tuổi, nó cũng không ngại mất mặt, thì tôi ngại cái gì?! "
A Hổ nghe thấy liền khóc to hơn.
Lý Hạ tiến lên một bước chỉ vào cậu, nói: "Giản Thành Hi, cậu ít ở chỗ này làm càn đi!”
Giản Thành Hi cười lạnh một tiếng, xoay người cõng đứa nhỏ trên mặt đất đứng dậy, nhìn Lý Hạ nói: "Có vài người tạm thời đứng dậy không nổi, là bởi vì chân bị thương, sau này chỉ cần dùng thuốc can thiệp là có thể khỏi hẳn, mà có vài người đứng dậy không nổi, là bởi vì lòng dạ hẹp hòi không chứa được người, đó mới thật sự là hết thuốc chữa. ”
Lý Hạ không dám tin nhìn Giản Thành Hi, hai tay tức giận run rẩy:
"Cậu...cậu..."
*
Giản Thành Hi căn bản không để ý tới hắn, mang theo hai đứa nhỏ trở về nhà.
Chuyến đi dạo chợ đêm tối nay đã bị hủy hoại, nhưng cậu sẽ không hối hận, nguyên chủ dễ bắt nạt, nhưng cậu thì không.
Sau khi trở về thời gian cũng không còn sớm, Giản Thành Hi đưa hai đứa nhỏ về phòng nghỉ ngơi. Tối nay Lệ Toái Toái khóc rất nhiều, rất nhanh liền nằm trên giường ngủ thiếp đi, Lệ Trầm ngồi bên giường, lại nghe được tiếng cửa bị mở ra.
Lệ Trầm có chút ngoài ý muốn nhìn người tới.
Giản Thành Hi cười cười nói: "Biết ngay con chưa ngủ mà!”
Lệ Trầm không hiểu ý của hắn.
Giản Thành Hi đi tới nửa ngồi xổm trước mặt Lệ Trầm, nương theo ánh trăng nhàn nhạt bên ngoài, nhẹ giọng nói: "Ba muốn đo kích thước cho con một chút, ba đã hỏi thăm bác sĩ rồi, chỉ cần lắp thêm một bộ phận trợ lực cho chân, cũng có thể đứng lên. Ba đang tích góp tiền, đến lúc đó Tiểu Trầm nhà chúng ta cũng có thể chơi bóng như những đứa trẻ khác."
Trong bóng đêm, giọng nói của Giản Thành Hi đặc biệt rõ ràng, vô cùng dịu dàng.
Lệ Trầm nhìn người đàn ông ngồi bên giường, Giản Thành Hi đưa tay chạm vào chân cậu bé, muốn vén quần lên nhìn vết thương, Lệ Trầm theo bản năng né tránh.
Giản Thành Hi có chút ngoài ý muốn nhìn về phía đứa nhỏ.
Thân thể nhỏ bé gầy yếu của Lệ Trầm ở trong màn đêm có vẻ có chút u ám, bé mím môi, dưới ánh mắt chăm chú của Giản Thành Hi, rốt cục nhẹ nhàng mở miệng, nói câu đầu tiên từ khi xảy ra chuyện, có chút chậm, lại giống như mang theo rất nhiều gông xiềng nặng nề: "Rất xấu xí. "
Giản Thành Hi : "Cái gì?"
"Chân của con rất xấu." Lệ Trầm tránh khỏi tầm mắt của cậu, cả người đều dựa vào vách tường, tay bé đang âm thầm cuộn mình, thanh âm trầm thấp: "Cho dù có máy phụ trợ, cũng vẫn là người què. "
Giản Thành Hi mở to hai mắt, trong nháy mắt, đáy lòng cậu trào lên cảm xúc vừa tức vừa đau lòng.
Đáy mắt Giản Thành Hi thậm chínổi lên một tầng hơi nước, hơi thở của cậu không ổn định, thở hổn hển vài cái mới mở miệng nói: "Nói bậy! "
Lệ Trầm ngạc nhiên nhìn về phía ba mình.
Giản Thành Hi hít hít mũi, cho dù bình thường cùng đứa nhỏ này ít nói chuyện, nhưng cậu cũng biết Lệ Trầm là đứa nhỏ kiêu ngạo cỡ nào. Để cho đứa nhỏ như vậy chính miệng nói mình là người què, cho tới bây giờ cậu cũng không biết mình sẽ đau lòng như vậy, cho dù Lệ Trầm không có khóc, mũi cậu lại chua xót: "Không phải như vậy đâu. "
"Lệ Trầm nhà chúng ta chỉ là chân bị thương mà thôi, sau này sẽ khỏi." giọng điệu của Giản Thành Hi mang theo chút nghẹn ngào, cậu nắm bàn tay nho nhỏ của Lệ Trầm, nhìn bé nói: "Cho dù hiện tại chữa không tốt cũng không cần sợ, về sau nhất định sẽ có điều kiện có khoa học kỹ thuật tốt hơn, con khẳng định có thể đứng lên. Tuy rằng những đứa nhỏ kia hiện tại sức khỏe tốt thì thế nào, chuyện hiện tại không thể chứng minh tương lai, ba tin Tiểu Trầm sau này tuyệt đối sẽ không kém bất kỳ đứa trẻ nào. ”
Dưới ánh trăng, đôi mắt Giản Thành Hi sáng ngời, đặc biệt kiên định.
Cậu nắm tay đứa nhỏ, dùng hành động truyền đi sự ấm áp, nếu Lệ Trầm là một tảng băng không bao giờ tan chảy thì cậu chính là tia sáng chiếu xuống hoang mạc lạnh giá.
Nhẹ nhàng, bao dung.
Giản Thành Hi kéo tay đứa nhỏ, ngọt ngào từ ái mỉm cười nói: "Chờ sau này Tiểu Trầm có khoa học kỹ thuật tốt hơn và cơ giáp, con còn muốn đi làm cái gì nữa? "
Có phải là chào đón một tương lai tốt đẹp hơn?
Chắc chắn là một tương lai tươi sáng và rực rỡ!
Trong mắt mang theo nụ cười, Lệ Trầm chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt non nớt kia bình tĩnh, đây là lần đầu tiên bé nhìn Giản Thành Hi, gương mặt nhỏ nhắn luôn ít biểu cảm, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng dưới ánh trăng nhợt nhạt, lại khiến người ta lạnh cả sống lưng: "Báo thù. "
"...."
Giản Thành Hi chớp chớp mắt.
Hả?
Cái này, cái này hình như có chỗ nào không đúng nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
