Cả hai đang nói chuyện ở đây.
Phía sau ngôi nhà, trên cây cách đó không xa, có hai thân ảnh nho nhỏ đang quan sát từ xa.
Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm đứng ở phía sau phòng, sắc trời dần dần tối đi, hoàng hôn kéo bóng lưng người rất dài, bọn họ vốn là nghĩ ba sắp trở về liền ở chỗ này chờ, lại không nghĩ tới lại nhìn thấy một màn như vậy. Mấy ngày nay ba dường như thay đổi, không còn đánh mắng bọn họ, vốn tưởng rằng ba ba muốn tốt hơn, nhưng quả nhiên là vẫn như cũ.
Giản Thành Hi cất bước trở về.
Vương Triết lại đuổi theo, lớn tiếng nói: "Tiểu Hi, hai đứa con kia của em, anh cũng giúp em suy nghĩ kỹ, đến lúc đó chúng ta đi Thiên Không Thành, ở thành ngầm bên này tìm một người bán bọn chúng đi không phải là xong rồi sao, đến lúc đó cũng sẽ có người chiếu cố bọn họ, không còn ai quấy rầy chúng ta nữa. "
Lệ Trầm và Lệ Toái Toái im lặng lắng nghe những lời này.
"Chính em không phải cũng luôn nói, hai đứa đó là gánh nặng sao?” Vương Triết nhẹ nhàng dỗ dành cậu: "Em là người tốt như vậy, gả cho Lệ Lăng Phong sau đó lại làm quả phụ, hai đứa nhỏ tàn phế kia sau này cũng chỉ trở thành vết nhơ của em, anh đều sẽ giúp em xử lí tốt. Hãy yên tâm, có anh ở đây, anh hứa sẽ không bao giờ để em nhìn thấy hai đứa nhỏ kia nữa. "
Hoàng hôn kéo bóng người thon dài.
Ở phía sau nhà trên cây, hai thân ảnh nho nhỏ tựa vào nhau, đúng là có vẻ đặc biệt cô đơn.
Lúc vừa mới nghe Vương Triết nói muốn bán chúng đi, chúng đều không có bất kỳ động tác gì.
Nhưng khi nghe được baba ghét mình, coi mình là vết nhơ, bàn tay nhỏ bé của Lệ Trầm nắm thành nắm đấm, đôi môi mím chặt.
Ánh mắt hai đứa trẻ u ám.
Nghe được lời này mà chúng thậm chí không rơi nước mắt, chỉ im lặng như chết.
Chát!"
Đó là một tiếng tát chói tai vang vọng.
Trên mặt Vương Triết là một dấu tay có thể nhìn thấy rõ ràng, Giản Thành Hi đứng trước mặt đối phương, chậm rãi thu tay về: "Anh nói xong chưa?”
"Em..." Vương Triết không dám tin che mặt, "Em dám đánh tôi? ”
Giản Thành Hi nhướng mày: "Anh dám mắng con tôi, tôi không thể đánh anh sao?"
Vương Triết dùng ánh mắt như nhìn một người điên nhìn cậu: “Tiểu Hi em làm sao vậy, anh có nói sai sao?!"
Giản Thành Hi cười lạnh một tiếng:
"Anh đâu chỉ là sai, quả thực là sai lầm lớn, chúng là con của tôi, không phải vết nhơ trong cuộc đời." Giản Thành Hi từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng: " Vết nhơ là anh mới đúng.
Vương Triết có chút thẹn quá hóa giận, chỉ vào tay Giản Thành Hi cũng có chút run rẩy: "Có phải em điên rồi không? "
Giản Thành Hi cười lạnh một tiếng, giây phút đó, Vương Triết cảm thấy hình như hắn cách người này rất xa, mà giọng nói của cậu lại mang theo lãnh đạm cùng chán ghét: "Cút"
Vương Triết tức giận rời đi.
Sau lưng Giản Thành Hi toát hết mồ hôi, cậu xoa xoa cánh tay vừa mới bị Vương Triết lôi kéo, chỉ cảm thấy ớn lạnh.
Hệ thống nói: 【Kí chủ, cậu cần gì phải kích động như vậy, Vương Triết là tình nhân của nguyên thân, nếu như hắn ta phát hiện có gì đó không ổn, đến lúc đó nhắm vào cậu thì làm sao bây giờ 】
Giản Thành Hi tức giận nói: "Chẳng lẽ lại muốn tôi cùng hắn ta diễn trò, bán thân nịnh nọt sao, mấy loại tiểu bạch kiểm như hắn ta tôi chỉ cảm thấy ghê tởm, chẳng phải hắn ta sắp được đi Thiên Không Thành sao, nghe nói nơi đó cái gì cũng tốt, làm sao hắn ta còn có thời gian làm phiền tôi?"
Hệ thống im lặng.
Giản Thành Hi đi về nhà, từ xa đã nhìn thấy hai đứa con của mình ở ven đường: "Sao hai đứa lại ở đây? "
Lệ Toái Toái đứng bên cạnh anh trai, thân hình nho nhỏ thoạt nhìn có chút yếu ớt, tóc buộc thành bím nhỏ, trong tay còn xách một cái giỏ, thấy Giản Thành Hi đến, liền đưa cho anh.
Giản Thành Hi cúi đầu nói: "Đây là..."
Lệ Toái Toái ngoan ngoan ngoãn trả lời: "Trái cây.”
Trái cây trong này thoạt nhìn không ít, cũng được nửa giỏ.
Giản Thành Hi trước đó cũng từng hái trái cây ăn nên biết, kỳ thật quả còn nguyên vẹn không nhiều, muốn nhặt được nửa giỏ nhỏ như vậy cũng cần tốn không ít thời gian, cậu có chút bất đắc dĩ nói: "Không phải ba đã bảo các con ở nhà chờ ba sao? "
Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm không nói gì.
Hai đứa trẻ đứng tại chỗ, cơ thể gầy gò và khuôn mặt vàng vọt trông rất yếu ớt.
"Ba đừng tức giận." Lệ Toái Toái giống như mang theo chút cẩn thận, thanh âm nhẹ nhàng: "Anh với con nhặt những trái cây này, có thể đổi lấy chút tiền, như vậy baba sẽ không cần lo lắng nữa.”
Giản Thành Hi sững sờ tại chỗ.
Trước kia Giản Thành Hi là một cô nhi, không cha không mẹ, lớn lên như một cây cỏ dại, chưa bao giờ có người nhà.
Sau khi xuyên qua nơi này, cậu cũng từng cảm thấy cô đơn và bất lực, vốn tưởng rằng muốn chiếu cố hai đứa nhỏ sẽ rất mệt mỏi, nhưng lại không nghĩ tới, lần đầu tiên trong đời, cậu cảm nhận được sự quan tâm từ hai đứa bé mới ba tuổi này.
Cậu bây giờ không còn là trẻ mồ côi, không còn một mình, bây giờ cậu cũng là người có gia đình.
Mũi Giản Thành Hi hơi chua xót, cậu đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Lệ Trầm nói: "Hai đứa còn nhỏ, thật ra trong nhà hiện tại không thiếu tiền đến vậy, không cần hai đứa đi nhặt trái cây đâu."
"Thiếu." Lệ Trầm bình tĩnh nhìn cậu, mở miệng nói, "Ba mỗi ngày đều ngồi bên cửa sổ nhìn ví tiền thở dài. "
Đứa nhỏ này, sao lại không để lại chút mặt mũi nào cho ba mình vậy!
Buổi tối
Giản Thành Hi đem hai bộ quần áo mùa đông mình đổi được cho hai đứa nhỏ xem, đây là lần đầu tiên chúng nhìn thấy quần áo mới, mắt đều sáng lên.
"Tèn tén ten! Giản Thành Hi tay cầm lên một chiếc áo bông nhỏ nói: "Đây là quần áo mới của mùa đông năm nay, Toái Toái và Trầm Trầm mỗi đứa một cái! "
Lệ Toái Toái vui vẻ vui vẻ: "Quần áo mới! "
Giản Thành Hi trên mặt mang ý cười nói: "Có điều hiện tại vẫn là mùa thu không thể mặc, phải cất ở trong tủ, chờ đến lúc thích hợp lại mặc, khi đó Toái Toái chính là tiểu mỹ nữ ăn mặc xinh đẹp, người gặp người yêu!”
Ý cười trên mặt Lệ Toái Toái dần dần biến mất.
Ánh mắt cô bé nhìn Giản Thành Hi trở nên bình tĩnh lại.
Hóa ra là như vậy.
Khó trách bỗng nhiên mua quần áo mới cho bé và ca ca, là bởi vì hiện tại bé không xinh đẹp, không dễ nhìn, không ai thích, cũng không bán được giá tốt cao?
Trên mặt Giản Thành Hi còn mang theo ý cười hỏi: "Có thích hay không?' "
Cô bé cắn chặt răng, cuối cùng dưới ánh mắt tha thiết của Giản Thành Hi, che giấu sự châm chọc trong lòng, bé nặn ra một nụ cười có chút ngây thơ sáng lạn: "Thích.
Giản Thành Hi gật gật đầu: "Vậy thì tốt rồi, ba cất trong tủ quần áo để, chờ sau đó sẽ cho các con. "
Toàn bộ căn phòng rách nát này, chỉ có tủ quần áo của nguyên chủ là đồ nội thất tốt nhất, những thứ khác đều rách nát.
Vì lấy được hai bộ quần áo này cậu đã hy sinh quá nhiều, đây chính là quần áo mùa đông duy nhất của hai đứa nhỏ, cậu phải cẩn thân một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



