Chu Mai cùng Trần Tiền Tiến bàn bạc, định thời gian mời khách ăn tối vào mùng Mười tháng Tám, một tuần trước sinh nhật của Trần Vãn. Không phải họ không muốn gộp chung ngày sinh nhật của Trần Vãn để chúc mừng, mà là thời gian không trùng hợp. Giữa tháng Tám chính là lúc thu hoạch vụ thu, vợ chồng Chu Mai không thể phân thân ra để sắp xếp.
“Không mời đâu. Anh Tiền ở thị trấn sang không tiện, lát nữa em sẽ đến xưởng dệt mời anh ấy và anh Cường Tử ăn riêng một bữa cũng được.” Váy cưới của Thẩm Văn Quân sắp hoàn thành. Trần Vãn không yên tâm gửi qua bưu điện, định tự mình đưa đến thị trấn, tiện thể mời khách luôn.
Nguyên thân mê đọc sách chứ không giỏi giao tiếp, đến mức từ tiểu học lên đến trung học phổ thông cũng không có mấy người bạn thân. Sau này tốt nghiệp, lại bị hạn chế bởi điều kiện địa lý nên dần dần mất liên lạc. Ngược lại, điều này tiết kiệm không ít công sức qua lại nhân tình cho Trần Vãn.
“Không biết hai chị em có về được không.” Chu Mai thay chiếc áo mà Trần Vãn đã làm bằng loại vải mới, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ báo tin. “Chất liệu vải này mặc thoải mái thật đấy.”
Trần Tiền Tiến đã gửi ba bức điện báo đến tỉnh, bao gồm cả phần của Trần Dũng Phi. Tính thời gian, chắc họ sắp nhận được rồi. Nếu nhanh thì có lẽ ngày mai sẽ có thư hồi âm.
“Trần Dũng Phi, có điện báo của cậu này.”
Điện báo vừa được đưa đến nhà máy cơ khí, Trần Dũng Phi đã nhận được thông báo. Anh lập tức giao hộp cơm cho bạn cùng phòng, xoay người chạy vội đến phòng trực. Người gửi điện báo cho anh, ngoài gia đình ra thì không còn ai khác. Từ khi kỳ thi đại học kết thúc, anh đã mong ngóng ngày này rồi.
Trên chiếc phong bì chuyên dụng màu trắng có ghi dòng chữ “Điện báo”. Mở ra bên trong là nội dung do nhân viên bưu cục ghi lại. Điện báo tính phí theo chữ, vì không muốn lãng phí tiền, giữa các câu không có dấu chấm phẩy, nhưng điều đó không ảnh hưởng chút nào đến việc đọc của Trần Dũng Phi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



