Cùng ngày cưới, Đinh Xuân Diễm mặc một bộ đồ do Trần Vãn làm. Chiếc áo nhỏ có đường chiết eo kiểu sườn xám, phối với váy nửa thân, vừa làm nổi bật thân hình yểu điệu của cô, lại không quá lộng lẫy. Phối hợp với khuôn mặt xinh đẹp và đôi môi son đỏ, cô khiến mọi người phải đăm đăm nhìn.
Đặc biệt, bộ quần áo đó đã chạm đến trái tim của không ít cô gái, liên tiếp vài ngày có người đến tìm Trần Vãn đặt làm.
Thật không sai khi nói người đẹp vì lụa. Bộ đồ này đã làm Đinh Xuân Diễm rạng rỡ hẳn lên, khiến người ta cảm thấy tiền nào của nấy. Phí cao của Trần Vãn dường như cũng trở nên hợp lý.
Lúa nước và lúa mì là hai loại cây trồng chính của làng Bình An, cũng là nguồn kinh tế. Có đủ cơm ăn không, cuối năm có dư dả không, đều phụ thuộc vào sự chăm sóc tỉ mỉ hàng ngày.
Trần Vãn trong mùa vụ bận rộn này rất ít ra ngoài. Dân làng ai cũng bận rộn, cậu mà nhàn nhã đi dạo bên ngoài, chẳng phải là cố tình gây thù hằn hay sao.
Trong rơm rạ đôi khi có xen lẫn yến mạch dại. Trẻ con thích chơi sẽ rút thân yến mạch ra, rạch một đường để làm còi. Một loại cây khác cũng có thể thổi được gọi là còi, dùng hạt của nó để thổi, tiếng trầm hơn thân yến mạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)