Sáng sớm, Hứa Không Sơn cùng một thợ mộc già chở một đống linh kiện giường về nhà. Sau tiếng gõ loảng xoảng, một cái khung giường đã được lắp xong. Bề mặt gỗ có màu xanh đen, đó là sơn chống ẩm chống mối mọt mà người thợ già đã quét lên. Phía trên có chạm khắc những đường vân hoa phú quý đơn giản. Họa tiết càng phức tạp thì giá càng đắt. Hứa Không Sơn chọn loại cơ bản nhất.
Rơm rạ vàng khô được dọn dẹp gọn gàng, trải trên ván giường, rồi đặt lên một chiếc chiếu trúc. Điều này phù hợp với mùa hè. Tuy nhiên, đầu xuân trời vẫn chưa đủ ấm. Phải phủ lên chiếu một lớp chăn bông mỏng, nếu không buổi tối nằm lên, cái lạnh của chiếu trúc sẽ khiến người ta mất ngủ ngay lập tức.
Chiếc chăn bông mới được bắn mềm mại và phồng xốp, được bọc trong lớp vỏ chăn màu đỏ thẫm, trông rất vui mắt.
Những món đồ trên giường do Chu Mai giúp sắp xếp. Các bà mẹ luôn yêu thích những màu sắc rực rỡ.
Ngoài ra, Hứa Không Sơn còn thuê người làm một cái tủ, một cái bàn bát tiên và bốn cái ghế dài. Sau khi chuyển tất cả vào phòng, căn phòng trống trải bỗng trở nên có hình dáng của một ngôi nhà.
Đồ đạc cần thêm còn nhiều, nhưng những thứ đó không cần thiết lúc này, có thể từ từ sắm sửa sau.
“Đại Sơn, cái giường này chắc chắn đấy.” Trần Tiền Tiến dùng sức đẩy, chân giường không hề lung lay.
Giường và tủ đều làm bằng gỗ sồi, là loại gỗ phổ biến để làm đồ nội thất trong làng. Chất liệu cứng, bền. Cái giường gỗ sồi của Trần Vãn là do ông nội để lại, dùng hàng chục năm vẫn không có vấn đề gì.
Bố trí xong phòng ngủ và nhà chính, mọi người cùng nhau đi về phía phòng bếp.
Để chúc mừng Hứa Không Sơn chuyển nhà mới, Chu Mai đã mua một bộ bát đũa làm quà mừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

