Bà Vương trong lòng biết Trần gia sẽ không đáp ứng hôn sự này, sở dĩ đồng ý để Vương Hà mời bà mối, bất quá là muốn cho cô ta hết hy vọng.
Mặt khác, dù cho Trần gia có thể đáp ứng, Bà Vương cũng không muốn Vương Hà gả đi. Trần Vãn yếu không ra gió, cái đồ chơi kia cong không biết có dùng được không?
Con gái này vì lớn lên giống bà, từ nhỏ đến lớn không phải chịu nửa điểm khổ cực. Bà dám vỗ ngực nói, ngay cả con gái nhà thành phố cũng ít có đứa nào được chăm bẵm tinh tế như vậy. Bà Vương làm sao nỡ gả cô cho một người đàn ông không có ích lợi gì.
Thực ra, Bà Vương trong lòng đã có người con rể tốt nhất để lựa chọn. Con trai bí thư chi bộ thôn lớn lên đoan chính, đã học qua trung học cơ sở, làm việc lại chịu khó. Quan trọng nhất là nhà bí thư chi bộ chỉ có một mụn con trai này. Chỉ cần Vương Hà gả đi vào sinh cho họ một đứa cháu trai quý tử, đến lúc đó mẹ quý nhờ con, chẳng phải mọi việc trong nhà bí thư chi bộ đều phải dựa vào cô sao?
Vương Hà khi còn bé, Bà Vương còn từng mơ cô có thể gả vào thành phố. Nào ngờ Vương Hà đọc sách không cố gắng, sau khi học xong tiểu học thì sống chết không chịu tiếp tục nữa. Giấc mộng đẹp Bà Vương trông chờ cô thông qua việc đi học để quen biết nam sinh trong thành cứ thế tan vỡ.
Sự tự tin của Bà Vương bắt nguồn từ cái mông lớn của Vương Hà, đó tuyệt đối là có thể sinh con trai.
Bà Vương gả vào Vương gia, sinh đứa con đầu lòng là con gái, sáng tối không biết chịu bao nhiêu lời khó nghe. Mãi đến sau này sinh liền hai đứa con trai mới rốt cuộc mở mày mở mặt, tại Vương gia đứng thẳng sống lưng. Đây cũng là nguyên nhân Bà Vương không ưa Vương Thúy, ai bảo cô chiếm vị trí của đứa con đầu lòng, không cho Bà Vương một phát được con trai.
Đến nỗi vì sao Chu Mai chướng mắt... nói lời thật lòng, là người bình thường nhìn thấy hình ảnh Trần Vãn và Vương Hà đứng cạnh nhau, chỉ sợ đều sẽ cảm thấy đây quả thực là hoa tươi cắm trên bãi phân trâu.
Con trai bí thư chi bộ thì khỏi bàn rồi, cô dâu nhà người ta nay bụng đã tám tháng rồi. Bà Vương tính toán đợi Vương Hà dứt cái tâm muốn kết hôn với Trần Vãn, rồi lại "rèn sắt khi còn nóng" giới thiệu cho cô mối thứ hai. Con gái cũng sắp hai mươi ba rồi, kéo dài thêm nữa là không được.
Sau đó, Bà Vương mời bà mối thay cô đến cửa làm mai. Nghe rõ Bà Vương nói là ai, bà mối "sửng sốt" một tiếng.
“Trần Vãn? Trần Vãn của nhà Trần gia ở thôn Bình An?” Bà mối ra vẻ mặt "bà ban ngày nói mê sảng gì thế". “Đại tỷ đừng đùa tôi nữa.”
Mười dặm tám thôn, cái nào không biết rõ điều kiện của Trần gia. Ông tam ca Trần Kiến Quân là đoàn trưởng trong bộ đội, Trần Vãn một học sinh tốt nghiệp cấp ba, mắt không bị mù. Bà Vương sợ không phải muốn để cho cô bị người Trần gia đánh ra cửa. Mối này không làm được.
“Cô đừng vội, tôi chỉ nhờ cô giúp hỏi thôi.” Bà Vương mò một đồng tiền ra, “thành hay không thành không ép buộc.”
Bà mối một giây sau liền trở mặt. Một bên duỗi tay lấy tiền một bên cười hì hì cùng Bà Vương nói chuyện: “Chị yên tâm, tôi buổi chiều liền đi giúp bà chạy một chuyến.”
Bà Vương "xoẹt" rụt tay về, đem một đồng đổi thành năm hào: “Số thừa năm hào còn lại, trở về tôi lại cho cô.”
Bà mối rút rút khóe miệng, thầm mắng sự keo kiệt của Bà Vương. Loại người này còn muốn đem con gái gả cho Trần gia, cũng không vung phao nước tiểu soi soi bản thân mình lớn lên ra sao.
Năm hào cũng là tiền, bà mối không ruồng bỏ, dù sao cô cũng sẽ không nói nửa câu lời hữu ích cho Vương gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



