Theo lẽ thường, Vương Thúy và Hà lão Tam đều là người chăm chỉ, con cái trong nhà tuy nhỏ, nhưng cũng không đến mức nghèo túng, keo kiệt như vậy. Vấn đề này đều do nhà mẹ đẻ của Vương Thúy gây ra.
Vương Thúy là con cả, bên dưới có hai em trai và một em gái. Ông bà Vương gia trọng nam khinh nữ, từ nhỏ không cho Vương Thúy đi học, bắt cô ở nhà làm việc.
Họ của Vương Thúy gần giống với Vương Tú của đội ba, nhưng hai người không có quan hệ thân thích gì, chỉ là trùng hợp cùng họ.
Khác với Vương Tú, Vương Thúy có tâm tư. Đến tuổi có thể gả chồng, cô tự mình tìm đến Hà lão Tam chất phác, hỏi hắn có muốn cưới vợ không. Hà lão Tam làm sao có thể không nghĩ nhiều, cũng không biết giữa chừng trải qua chuyện gì, tóm lại Vương Thúy và Hà lão Tam thành người một nhà.
Vương Thúy vốn tưởng gả chồng không ở nhà mẹ đẻ thì tự do, nào ngờ hai ông bà Vương gia lại không biết xấu hổ đến thế, ba ngày hai bữa dẫn theo em trai em gái Vương Thúy đến cửa vòi vĩnh. Chân mọc trên người họ, cho dù Vương Thúy không muốn, cũng không ngăn được họ đến.
May mà Hà lão Tam không vì thế mà chê vợ. Hắn cưới được vợ đã tạ ơn trời đất rồi, nào dám chê bai, hơn nữa cũng không phải lỗi của Vương Thúy.
Chữ hiếu đặt lên đầu, Vương Thúy không có cách nào triệt để đoạn tuyệt với nhà họ Vương, cô cầm dao làm bộ muốn cứa cổ mình, mới coi như trấn được người nhà họ Vương, không dám đến thường xuyên nữa, mà đổi thành đến vào dịp năm mới.
Chu Mai đoán, Vương Thúy thật ra không nghèo như cô thể hiện ra. Sở dĩ như vậy là giả vờ cho nhà họ Vương xem.
Trong lòng Trần Vãn phức tạp nghe xong câu chuyện của Vương Thúy. May mà nhà Tôn Đại Hoa đã được xử lý xong xuôi.
Tiếng thét chói tai của đứa trẻ làm Trần Vãn đau đầu, cậu không thể ở trong phòng được nữa, chuẩn bị ra ngoài tránh đi.
Trần Vãn vừa mở cửa viện, một cô gái hơn hai mươi tuổi đang giơ tay định gõ cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


