Trần Vãn lấy tiền, tiện thể mua đồ dinh dưỡng đến thăm mẹ Chu Văn. Tinh thần của bà rất tốt, mặc một bộ quần áo cũ nhưng sạch sẽ, trông mập hơn so với lần đầu gặp trên tàu hỏa năm ngoái. Bà cười hì hì, trên mặt không chút buồn phiền.
Bà nhiệt tình mời Trần Vãn vào phòng ngồi, vì vấn đề về mắt, khi nói chuyện, bà thường nghiêng người theo thói quen: “Là ta đã làm liên lụy A Văn…”
“Mẹ!” Chu Văn không muốn nghe mẹ nói những lời như vậy. “Con đã xin nghỉ học rồi, ngày mai chúng ta sẽ đến bệnh viện.”
Chu Văn ở nhà dọn dẹp hành lý nhập viện, cậu ta không yên tâm để mẹ một mình ở bệnh viện, nên quyết định sẽ ngủ lại cùng bà.
“Mẹ, đợi mắt mẹ khỏe lại, con sẽ đưa mẹ đến trường học của con dạo chơi.” Chu Văn vừa lau tóc ướt cho mẹ, vừa miêu tả một tương lai tươi sáng. “Aiya!” Mẹ Chu không khỏi hoảng hốt khi đối mặt với cuộc phẫu thuật sắp tới, nhưng Chu Văn đã cho bà dũng khí. Bà không muốn trở thành gánh nặng của Chu Văn. Bà đã lên kế hoạch xong, đợi thị lực hồi phục, bà sẽ đi nhận việc làm thêm để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Giặt giũ, may vá, dán hộp diêm, việc gì bà cũng có thể làm.
Cuộc phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi. Khi lớp băng gạc quấn quanh mắt được tháo ra, phạm vi ánh sáng dần dần mở rộng. Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt Chu Văn, nước mắt bà lập tức tuôn rơi.
Chu Văn cũng đỏ hoe mắt, cậu ta đưa tay lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ thấy con không?”
“Thấy, thấy rồi! Gầy đi rồi.” Mẹ Chu cố nén nước mắt gật đầu. Bác sĩ đã dặn dò, hiện tại vẫn đang trong thời gian dưỡng bệnh, không được dùng mắt quá nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)