Trần Dũng Phi buồn ngủ quá, thế nên sau bữa trưa, Trần Vãn liền đưa cậu ấy về căn nhà nhỏ để ngủ bù.
Nghĩ vậy, Trần Vãn quay người xuống lầu. Gần đây, lịch làm việc và nghỉ ngơi của cậu rất đều đặn, không cần phải ngủ trưa.
“Lục Nhi.” Hứa Không Sơn đi thẳng vào phòng làm việc. Cửa không đóng, Trần Vãn đang dựa vào bàn để vẽ bản thiết kế của bộ sưu tập Vụ Sơn Luyến. Cậu tập trung đến mức dễ dàng phớt lờ thế giới bên ngoài, nên không hề để ý Hứa Không Sơn đã đến gần.
Hứa Không Sơn vừa chạy chuyến đường dài cuối cùng của năm trước. Đội vận chuyển được nghỉ phép. Năm nay làm ăn tốt, ngoài tiền lương, mỗi người còn được thêm một khoản thưởng. Hứa Không Sơn vào làm sau, nên cầm được bốn mươi đồng, không bằng Hoàng Kiến Nghiệp, nhưng là nhiều nhất trong số những người lái xe mới vào.
Chẳng ai phản đối chuyện này, bản lĩnh và sự nỗ lực của Hứa Không Sơn mọi người đều thấy rõ, bốn mươi đồng này, anh hoàn toàn xứng đáng.
“Coi chừng mắt đấy.” Hứa Không Sơn giúp Trần Vãn bật đèn, căn phòng tối bớp chốc trở nên sáng bừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)