Tại một căn cứ quân sự ở phương Bắc, Trần Kiến Quân đứng lặng lẽ bên ngoài sân huấn luyện. Tuyết bay lả tả rơi xuống chiếc mũ và áo khoác của anh. Dựa vào độ dày của lớp tuyết, có thể thấy anh đã đứng yên ở đó ít nhất nửa tiếng.
Dưới cái nhìn chăm chú của anh, các binh sĩ trong sân tràn đầy khí thế, từng người dốc sức hoàn thành các bài tập.
Trần Kiến Quân đã nói rằng hôm nay họ không cần so tài với người khác, chỉ cần phá kỷ lục của chính mình là chiến thắng.
“Sao không vào trong khán đài mà xem?” Một người đàn ông trung niên, chưa đến mà tiếng nói đã vang, khí thế toàn thân như thể ngay cả sương tuyết cũng không dám đến gần.
“Mạnh sư trưởng.” Vì có người đến, Trần Kiến Quân, như một bức tượng điêu khắc, cuối cùng cũng chuyển động. Lớp tuyết trên người anh rơi xuống, để lộ màu sắc ban đầu của bộ quân phục. “Khán đài xa quá, ở đây xem rõ hơn.”
Nếu Trần Vãn lúc này ở đây, cậu sẽ nhận ra người đàn ông mà Trần Kiến Quân gọi là Mạnh sư trưởng, chính là Mạnh Hải, cha dượng của Đổng Gia Niên.
Buổi diễn tập trong sân dần đi đến hồi kết. Có lẽ nhờ có sự quan sát gần gũi của Trần Kiến Quân, các binh sĩ đều đạt được thành tích tốt.
“Mạnh sư trưởng, tôi đi trước đây.” Trần Kiến Quân chào Mạnh Hải bằng một lễ chào quân đội, rồi quay người sau khi Mạnh Hải gật đầu ra hiệu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
