“Đằng nào trong nhà cũng không có việc gì, chi bằng chúng ta đi dọn dẹp phòng luôn. Xem thiếu đồ gì, lát nữa mua rồi tiện đường mang qua, đỡ phải đi lại nhiều, em thấy sao?”
Mặt trời chói chang trên đầu, hơi nóng hừng hực. Đề nghị của chị Hai trùng khớp với ý định của Trần Vãn, sớm dọn dẹp xong phòng thì cậu cũng có thể sớm chuyển vào.
Ngôi nhà lớn mang phong cách kiến trúc điển hình của Anh. Trần Vãn không rõ về học vấn uyên thâm của vị giáo sư già, nhưng nghĩ đến việc có thể ở trong một ngôi nhà lớn và là giáo sư triết học, thân phận đó chắc chắn không phải tầm thường.
Trần Vãn viết một danh sách, liệt kê các vật dụng cần mua theo mức độ cần thiết từ cao đến thấp.
Tranh thủ lúc hàng xóm chưa đi làm về, Trần Vãn và Hứa Không Sơn cầm quần áo đi tắm ở nhà vệ sinh công cộng. Hai người đứng ở vị trí cạnh nhau, khóe mắt Trần Vãn liếc thấy những cơ bắp của Hứa Không Sơn.
“Anh Sơn nhìn em làm gì?” Bị bắt quả tang lén nhìn, Trần Vãn lập tức chủ động, lấy bọt nước trên tay bắn lên mặt Hứa Không Sơn, hành vi ấu trĩ như học sinh tiểu học.
Hứa Không Sơn thực sự đang nhìn Trần Vãn, từ góc độ của anh, không thể nói là nhìn cậu 360 độ, nhưng 300 độ thì có. Bọt xà phòng trắng xếp trên làn da của Trần Vãn, nước nóng khiến toàn thân cậu ửng đỏ, trông thật quyến rũ.
Bên ngoài loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện, Trần Vãn nhanh chóng rửa sạch bọt xà phòng, trong hai, ba giây lau khô người và mặc quần áo: “Anh Sơn nhanh lên, có người đến rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
