Trong lòng Lan Tuyết Hoài bây giờ rất bất an.
Ba ngày, trong lòng hắn nghĩ, Nhàn Đăng đã ba ngày không nói chuyện với hắn.
Hắn hoàn toàn quên mất là do bản thân của hắn đã nổi giận trước, nên đối phương mới không dám tới tìm hắn, lúc này bắt đầu lật sổ sách, một, hai, ba, bốn dù sao đều là Nhàn Đăng sai.
"Tên đoạn tụ chết tiệt này." Hắn nghiến răng: "Ta còn tưởng rằng mối tình thâm của ngươi còn sâu hơn biển, rất kiên định, mới vừa mắng ngươi vài câu, mà ngươi đã bày ra bộ dáng như vậy! Dám không để ý đến ta ... Thật, thật là… "
Đồ bội bạc! Đồ háo sắc! Đồ khốn khiếp! Cái đồ… !
Vậy mà hắn còn muốn lấy thân báo đáp? Nếu sau này cưới về nhà, thì còn quá đáng đến mức nào nữa? Ba ngày không đánh lên dỡ luôn ngói nhà.*
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



