“Ngươi có còn nhớ những lời mà người bán trà đã nói với chúng ta vào lần đầu tiên chúng ta uống trà ở thành Tầm Dương không? Hắn nói Hà Đại trông không giống một con người. Hơn nữa trong khoảng thời gian mới vừa bị điên đó, hắn ta thấy người thì lập tức hỏi: “Ngươi thấy ta trông giống cái gì?” Bây giờ ta ngược lại cảm thấy, động tác mà Hà Đại trèo lên xà nhà rất giống chồn.”
Lan Tuyết Hoài: “Ừm.”
Nhàn Đăng: “Con chồn vàng này rất thông mình, tổ tiên ba đời của họ Hà này đều làm quan, chưa từng cho ra án oan gì. Đây xác định là “quan phụ mẫu” trăm họ, muốn trở thành “quan phụ mẫu” là rất khó, phải có một cơ hội nhất định. Bình thường loại quan này đều có thần minh che chở, toàn thân chính khí, là nhân tuyển xin phong có một không hai. E rằng nó đã sớm nhìn chằm chằm vào Hà Đại, bằng không thì Vương quả phụ chết ở trong ngục… nàng ta chỉ là một phụ nhân nông thôn không biết lấy một chữ lớn, làm sao biết pháp thuật âm tà sau khi chết hóa thành quỷ được chứ? Chắc chắn là có người nói cho nàng ta biết thì nàng ta mới biết được chuyện này.”
Lan Tuyết Hoài: “Nó thiết kế cho Hà Đại rơi vào hoàn cảnh khốn cùng, sau đó lại đi ra giúp cho Hà Đại đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)