Tiếng đối kiếm keng keng keng keng vang lên không dứt.
Cứ thế đánh một trận trút giận, linh lực đã tiêu hao hơn nửa mà vẫn không thể làm đối phương bị thương.
Đánh đến cuối cùng, cả hai bên đều dừng lại. Thanh Hành xách kiếm tựa lưng vào thân cây lê trắng, khẽ thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, không cam lòng trừng mắt nhìn đối phương.
Lạc Tử Vãn đối diện nắm ngược chuôi kiếm, bàn tay cầm kiếm giữ lấy cổ tay nàng đè lên thân cây, tay còn lại bóp cằm nàng, ép nàng phải ngẩng mặt lên.
Y hơi cúi người xuống, giọng nói rất nhẹ. Vì vừa trải qua một trận kịch chiến, giọng y cũng vương chút hơi thở dốc.
"Đủ chưa, sư muội?"
Thiếu niên mỉm cười, giọng nói trong trẻo lạnh lùng như tuyết lộ vẻ xấu xa. Y cố ý giữ cằm nàng, khiến nàng buộc phải tức giận đối mắt với y. Khi nghiêng đầu, y lại có vẻ ngoan ngoãn vô hại, như thể chỉ đang ghé sát nàng, khẽ thì thầm bên tai để thỏa mãn yêu cầu của nàng:
"Nếu chưa đủ, có muốn thêm một lần nữa không?"
"Lạc, Tử, Vãn, cút, đi." Thanh Hành nghiến răng nói rõ từng chữ.
"Được thôi." Thiếu niên khẽ cười một tiếng, như thể hài lòng với cơn giận của nàng. Y buông tay, không chút do dự quay người, lười nhìn nàng thêm một cái. Khi đứng ở cửa, y bỏ lại một câu: "Sư muội cứ ở lại trong bí cảnh đi. Ta có việc phải đi trước."
"Tốt nhất sư huynh đừng quay lại." Nàng lạnh lùng nói: "Trước khi xuống núi, ta không muốn nhìn thấy sư huynh."
Tên khốn Lạc Tử Vãn kia nhốt nàng trong bí cảnh, còn khóa đến bảy lớp cửa.
Cái sân nhỏ rách nát này chẳng có gì cả, chỉ có một cây lê trắng trơ trọi và một chiếc bàn vuông đơn sơ đặt bên dưới. Thanh Hành bị nhốt bên trong, muốn phá hoại cũng không có gì để phá, cuối cùng nàng tức quá uống sạch rượu trong bình sứ trắng trên bàn.
Đợi đến khi nàng cuối cùng cũng nghĩ cách ra được thì tiết giảng kinh đã kết thúc. Bạch Lê Tô điểm danh thay nàng bị Thái Huyền trưởng lão phạt mười học phần, còn Thanh Hành bị phạt mười học phần cộng thêm lau sàn cả một năm.
Lau sàn không được dùng linh lực và phù chú, chỉ có thể dùng tay lau. Thanh Hành ngồi trên sàn cầm giẻ lau, trong lòng mắng tiểu sư huynh một trăm lần. Mắng xong vẫn không hả giận, nàng dùng giẻ lau thấm nước vẽ một hình người nhỏ mặc áo trắng, rồi hung dữ gạch một dấu chéo lên đó.
Vẽ xong dấu chéo, coi như trút được giận. Nàng dùng đầu ngón tay móc vạt áo, cẩn thận lấy ra một lá phù Thanh Khiết.
Vào Tàng Kinh Các không được mang phù, lá phù này là Bạch Lê Tô lén nhét cho nàng để nàng đỡ vất vả hơn khi lau sàn.
Đầu ngón tay ngưng tụ một chút linh lực nhỏ đến khó thấy, như lén thắp một cụm lửa nhỏ trong phòng. Thanh Hành đang định vi phạm quy định để dùng lá phù này thì cửa sổ phía sau bị người ta dùng khớp ngón tay gõ gõ, một giọng nữ nhẹ bẫng thong thả truyền vào Tàng Kinh Các:
"Tiểu Thanh Hành, lại đây, lại đây."
Mắt Thanh Hành sáng lên, chạy tới mở cửa sổ: "Nhị sư tỷ?"
"Là ta, là ta."
Trong bóng tối ngoài cửa sổ, một mái tóc đen mềm mượt thẳng dài thong thả buông xuống, sau đó từ phía sau ló ra một gương mặt mỹ nhân ngậm ý cười, trông cứ như đang lặng lẽ bay vào từ màn đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)