Đầu ngón tay Lâm Kiến Sơ từng chút một trở nên lạnh lẽo.
Cô lấy lại bình tĩnh, cố gắng để giọng nói của mình nghe có vẻ thản nhiên:
“Lục tổng, tôi nghĩ có lẽ anh hiểu lầm rồi, thứ đó... chỉ là một mẫu sản phẩm thương mại vô tình gửi nhầm thôi, ngày mai tôi sẽ cho người liên hệ với anh để lấy lại.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, mới nói: “Kiến Sơ, chúng ta đều biết rõ trong lòng mà, không phải sao? Có một số chuyện, nếu đã làm lại từ đầu, thì hãy để nó hoàn toàn lật sang trang mới đi.”
Lâm Kiến Sơ nín thở.
Cô không ngờ Lục Chiêu Dã lại nói toạc ra một cách thẳng thừng như vậy.
Rõ ràng là anh ta phản bội cô, tại sao bây giờ ngược lại nói nhẹ bẫng như mây gió, cứ như thể người sai là cô vậy?
Một ngọn lửa vô danh bùng lên từ đáy lòng, cô suýt chút nữa đã buột miệng chất vấn, nhưng lại cố nuốt ngược trở vào.
“Lục Chiêu Dã, những lời này nói ra từ miệng anh, bản thân anh không thấy nực cười sao?”
Lục Chiêu Dã dường như không nghe ra sự châm chọc trong lời nói của cô, lạnh nhạt đáp: “Sau này đừng tặng tôi những thứ này nữa, rất ấu trĩ.”
Ấu trĩ?
Lâm Kiến Sơ suýt thì bật cười vì tức.
Từng có lúc anh ta nói đây là món quà lãng mạn nhất, dụng tâm nhất mà anh ta từng nhận được.
Bây giờ, lại trở thành ấu trĩ?
Cô đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, giọng nói lạnh đi vài phần: “Lục tổng không thích, vứt đi là được.”
“Tôi quả thực không thích, nhưng mà, A Ngu rất thích, tôi đã tặng cho cô ấy rồi.”
Con ngươi Lâm Kiến Sơ đột ngột co lại, chỉ cảm thấy càng nực cười hơn.
Giọng nói của Lục Chiêu Dã vẫn tiếp tục vang lên bên tai: “Kiến Sơ, tôi sẽ cưới A Ngu. Đây là tôi nợ cô ấy.”
“Còn em...” Anh ta khựng lại một chút, “Sau này, em chính là em gái duy nhất của tôi.”
Lâm Kiến Sơ chỉ cảm thấy thật hoang đường, cùng với ngọn lửa giận ngút trời trong nháy mắt xông thẳng lên đỉnh đầu.
Gió trên ban công dường như thổi mạnh hơn một chút, làm rối tung mái tóc cô, cũng làm hốc mắt cô cay xè.
Lâm Kiến Sơ cắn chặt môi, không để chút hơi ẩm đó trào ra.
Không đáng.
Cô vuốt mở màn hình điện thoại, kéo số của Lục Chiêu Dã vào danh sách đen.
Vừa quay người chuẩn bị vào nhà, màn hình điện thoại lại sáng lên.
Là một nhóm WeChat đã rất lâu cô không mở ra, lúc này đang bị vô số tin nhắn tag tên.
Tin nhắn riêng của Tô Vãn Ý cũng nhảy ra: [Sơ Sơ! Cậu mau xem tin nhắn nhóm đi! Con ả trà xanh đó lại đang giở trò kìa!]
Lâm Kiến Sơ nhíu mày, bấm mở nhóm chat.
Cô lướt tin nhắn lên trên, liền nhìn thấy Bạch Ngu gửi một bức ảnh.
Chính là mô hình AI mà cô tặng Lục Chiêu Dã.
Bên dưới bức ảnh, Bạch Ngu tag cô:
[@Lâm Kiến Sơ Sơ Sơ, mô hình mình nhận được rồi nha Thật sự rất đẹp rất bất ngờ! Chiêu Dã nói đây là cậu đặc biệt chuẩn bị cho bọn mình, mình biết ngay mà, trong lòng cậu trước sau vẫn luôn chúc phúc cho bọn mình, tâm ý này, mình sẽ mãi mãi trân trọng [Bắn tim]]
Lâm Kiến Sơ nhìn đoạn văn bản đó, suýt thì tức cười.
Cái nhóm này, vẫn là nửa năm trước vì muốn giúp Bạch Ngu mở rộng mối quan hệ, cô đặc biệt kéo cô ta vào, bên trong đều là bạn bè chung của cô và Lục Chiêu Dã.
Nhưng bây giờ...
[@Lâm Kiến Sơ Tiểu Ngu đã rộng lượng như vậy rồi, cậu cũng đừng tính toán nữa được không?]
[@Lâm Kiến Sơ Nói câu khó nghe nhé, hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy sớm đã nên chán rồi, bây giờ thế này tốt cho tất cả mọi người]
[@Lâm Kiến Sơ Vừa phải thôi nha, đều là bạn bè cả, đừng để Lục thiếu kẹt ở giữa khó xử]
[...]
Từng dòng tin nhắn lướt xuống, những người từng nhiệt tình gọi cô là chị dâu này, chớp mắt đã thay đổi sắc mặt.
Lâm Kiến Sơ chỉ cảm thấy một trận buồn nôn.
Tô Vãn Ý đã không nhịn được mà chửi ầm lên: “Đệt! Mắt các người mù hết rồi à?! Sơ Sơ mới là nạn nhân đấy nhé! Bạch Ngu cô không biết xấu hổ à? Cướp vị hôn phu của người khác, bây giờ còn ăn cắp đồ của người ta, cô không biết ngượng mà ở đây diễn trò chị em tình thâm à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
