Sau tiết mục game thủ chuyên nghiệp và khán giả may mắn đấu game xong thì Hà Diễn Lạc đi thẳng vào sau cánh gà.
Theo lẽ thường thì sẽ phải về khách sạn ăn buỗi khuya trước, sau đó sẽ triệu tập tất cả thành viên lại để họp, xem xét lại cuộc thi đấu hôm nay.
Nhưng bây giờ anh có dự tính khác rồi, anh phải đi ăn cơm với em gái trước đã.
Cửa phòng nghỉ vẫn chưa đẩy ra thì đã nghe được tiếng cãi vã kịch liệt vọng ra từ bên trong rồi.
Trong phòng nghỉ, những thành viên vừa thi đấu hồi nãy giờ đây đang nằm nghỉ ngơi la liệt trong phòng, nhìn có chút ủ rũ.
Giọng điệu Lão Viên có chút kịch liệt: "Tôi đã nói với cậu ta là không được thua rồi, cậu ta cũng đồng ý rồi, xoay đầu lại nhường bước cho khán giả tới như vậy. Nhường khán giả tôi không phản đối, nhưng cuối cùng nhất định phải thắng! Kết quả thì sao? Video như vậy mà truyền ra ngoài, bị đối thủ nắm thóp rồi, tùy tiện cắt ghép ác ý rồi tung ra ngoài thì sẽ trở thành vết nhơ ngay, một số fan không hiểu rõ sự thật mà nhìn thấy sẽ lập tức bị ảnh hưởng ngay. Danh tiếng của một mình cậu ta thì sao cũng được, nhưng đừng kéo chân cả chiến đội xuống nước!"
Những thành viên kia cứ tưởng rằng sẽ bị Lão Viên chửi một trận tanh bành, kết quả Lão Viên không những không chửi bọn họ, mà ngược lại lại chĩa mũi giáo về phía đội trưởng. Bọn họ quay mặt nhìn nhau một cái không hiểu gì cả.
Bàng Dực ngồi một bên bó tay vuốt mặt, ông và Lão Viên làm việc với nhau đã mấy năm rồi, biết Lão Viên đều hết lòng nghĩ cho chiến đội, nhưng cách hành sự quá mức cổ hũ rồi. Thành viên trong chiến đội của bọn họ đều không thích bị quản như vậy, đặc biệt là Hà Diễn Lạc, chỉ thích hành sự theo ý mình thôi, nhưng đến tận bây giờ cũng chưa từng gây ra ảnh hưởng xấu gì nghiêm trọng cho chiến đội cả, ông cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt mà thôi.
Nhưng cố tình Lão Viên lại cứ như trông gà hóa cuốc vậy.
Giọng nói Bàng Dực có chút không biết làm sao: "Cũng không nhất định sẽ nghiêm trọng tới vậy đâu. Lại nói nếu mà có video bẻ cong sự thật xuất hiện thì thanh minh một cái là được rồi thôi."
Lão Viên thấy Bàng Dực phản bác ông thì lửa giận càng ngày càng lớn: "Như vậy thì có thể níu kéo lại lượng fan đã mất đi rồi sao? Hơn nữa người qua đường sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Không tôn trọng cuộc thi? Bây giờ đánh trận giả, cuối năm nay thi đấu ở Châu Âu nếu lỡ thua đội nước ngoài thì có phải cũng là đánh trận giả hay không?"
Mấy thành viên còn lại cảm thấy có chút chả ra làm sao cả, bọn họ quay đầu nhìn nhau một cái, đội trưởng chỉ là đấu game một trận với khán giả may mắn và nhường để khán giả thắng thôi mà, tại sao đến chỗ Lão Viên thì lại nghiêm trọng đến thành đánh trận giả luôn rồi?
Bàng Dực nhíu chặt hai đầu lông mày lại, cho dù trước đây ông cảm thấy Lão Viên không sai, nhưng bây giờ ông cảm thấy ông ta có chút lố rồi: "Ông có phải nói có chút nghiêm trọng rồi không. Làm gì mà tới đánh trận giả luôn rồi? Đối với game thủ chuyên nghiệp mà nói, nếu đống nước bẩn như vậy mà hất lên người rồi thì khó mà tẩy sạch được."
Thi đấu coi trọng công bằng công chính, nếu như có game thủ chuyên nghiệp nào đánh trận giả trong trận đấu quan trọng mà bị vạch trần rồi thì danh tiếng sẽ không còn nữa, sẽ trở thành vết nhơ không bao giờ tẩy được trong cuộc đời game thủ của họ, sẽ bị cấm thi ở một số trận đấu mang tính quốc tế không nói, tương lai cũng sẽ không có một chiến đội nào cần họ nữa.
Lão Viên cũng phát giác ra là mình nói có chút quá rồi, ông lập tức chuyển qua đề tài khác: "Cậu ta tùy hứng làm xằng làm bậy như vậy căn bản là không xứng làm đội trưởng của SK!"
"Tôi không xứng, ông xứng sao?"
Các thành viên khác thấy Hà Diễn Lạc vào trong phòng nghỉ thì đều đứng dậy lên hết: "Lão Đại."
Bọn họ chột dạ không dám nhìn Hà Diễn Lạc, hồi nãy lúc thi đấu, bởi vì bọn họ khinh địch mà xém chút đã thua rồi, nếu như không có Hà Diễn Lạc thì chắc bây giờ bọn họ đã bị fan chửi chết rồi. Không biết tiếp sau đây Hà Diễn Lạc sẽ giáo huấn bọn họ như thế nào nữa đây, trong lòng cả đám người đều đang lo sốt vó.
Ánh mắt Hà Diễn Lạc nhìn Lão Viên có chút lạnh: "Game tôi chơi, tôi thích chơi như thế nào thì chơi như thế ấy. Hay là nói, game đấu như thế nào cũng phải nghe lời ông nói mới được?"
Lão Viên thấy Hà Diễn Lạc đột nhiên bước vào, cũng biết là cậu ta đã nghe thấy hết những lời ông nói hồi nãy rồi, trên mặt vừa đỏ vừa trắng bệt.
Trong lời nói của Hà Diễn Lac rõ ràng mang chút không vui.
Phòng nghỉ nhất thời yên tĩnh đến lạ thường. Các thành viên khác thở cũng không dám thở mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)