Hà Tinh Hoài qua một hồi lâu mới tiêu hóa được tin tức này, Hà Lộ Từ thế nhưng thật sự bắt đầu học hành đàng hoàng rồi ư? Lên lớp thế nhưng còn bắt đầu chép bài rồi ư?
Thấy Hà Nguyệt Tâm bảo vệ Hà Lộ Từ như vậy thì trong lòng anh dâng lên một sự suy đoán.
Có khi nào đứa em trai này của anh vì làm cho Hà Nguyệt Tâm vui mà giả bộ học hành đàng hoàng hay không nhỉ?
Anh cười giễu: "Đừng tưởng rằng tao không biết mày đang giở trò quỷ gì, mày mà học hành nghiêm túc thì chắc trời đổ mưa máu quá."
Từ nhỏ đến lớn lòng kiên nhẫn của Hà Lộ Từ vẫn luôn cực kém, cũng chưa từng ngồi yên trong lớp học cả ngày liền cả. Cái chuyện nghe giảng này đối với nó mà nói là chuyện có thể kích hoạt công tắc núi lửa trong lòng nó bất kỳ lúc nào.
Càng nghe thì nó sẽ càng cáu, càng nghe thì càng ngồi không yên.
Hà Lộ Từ đích thực có chút chột dạ, học hành là thật, nhưng kiến thức cơ bản của anh không tốt, tiến độ vô cùng chậm chạp, hơn nữa bài vở gửi qua cho em gái xem cũng chẳng phải là của anh viết nữa chứ.
Em gái càng tin đó là thật thì anh lại càng hối hận vì đã lừa gạt em gái hơn.
Cách nghĩ của Hà Thúy Chi cũng giống như Hà Tinh Hoài, anh nhìn về phía Hà Lộ Từ như muốn nhìn thấu hết nó vậy.
Hà Lộ Từ mím chặt môi, xuất phát từ sự chột dạ và hối lỗi với em gái mà anh cũng không dám lên tiếng phản bác lại, nếu hai anh trai còn không tin nữa thì sợ là anh sẽ phải lộ tẩy trước mặt em gái mất thôi.
Ai biết được Hà Nguyệt Tâm ngược lại rất nghiêm túc nhìn Hà Lộ Từ nói: "Anh hai, tuy rằng trước đây anh tư không thích học hành, nhưng đó không thể hiện là sau này anh tư sẽ không nghiêm túc học hành nữa. Anh tư quyết tâm muốn học thật tốt là chuyện tốt, chúng ta thân là người thân của anh tư, thì nên cổ vũ anh tư mới đúng, và không nên hoài nghi và phủ định anh tư."
Nói tới đây thì hai đầu chân mày Hà Nguyệt Tâm nhíu chặt lại, ngữ khí nghiêm túc hẳn lên: "Hơn nữa anh là anh trai ruột của anh ấy, thì càng nên đứng về phía anh ấy mới đúng."
Kiếp trước tình cảm của mấy anh em bọn họ vẫn luôn rất lạnh nhạt. Ba Hà Mẹ Hà nuôi con gái theo cách nuôi sung túc, nhưng nuôi con trai thì lại vô cùng nghiêm khắc. Lúc nhỏ cả đám người còn chơi đùa chung với nhau, nhưng theo thời gian tuổi càng lớn thì những kỹ năng cần học cũng nhiều lên, và Hà Thúy Chi thì càng được bồi dưỡng với tư cách người thừa kế nữa.
Theo thời gian mà bọn họ gặp mặt càng ít, thì cảm tình cũng càng nhạt dần đi.
Thời gian lâu rồi, thì trong quan niệm của bọn họ, tình thân là thứ không cần phải duy trì. Anh trai em trai đối với bọn họ mà nói chỉ là cái xưng hô mà thôi, bọn họ cũng không hề có tự giác là anh trai thì phải bảo vệ em trai, hay là em trai thì phải kính trọng anh trai nào cả.
Sau khi phá sản rồi cũng như vậy, cho dù được Hà Nguyệt Tâm dắt về nhà rồi, thì anh em bọn họ cũng chỉ nhờ một mình Hà Nguyệt Tâm làm mắc xích móc nối lại mà thôi. Nếu như không có Hà Nguyệt Tâm thì bọn họ đã sớm ai đi đường nấy lâu rồi.
Đột nhiên bị Hà Nguyệt Tâm dùng ngữ khí nghiêm khắc dạy dỗ như vậy, Hà Tinh Hoài ngây người hồi lâu mới phản ứng lại, em gái thật sự đã tức giận rồi.
Sự giễu cợt đối với Hà Lộ Từ trên mặt anh biến mất không thấy nữa, anh yên lặng cúi đầu chọt chọt cơm trong chén. Anh cũng có làm gì đâu chứ, tại sao em gái lại tức giận rồi. Thằng nhóc Hà Lộ Từ đó chắc chắn là đã chơi âm mưu quỷ kế gì rồi, nhưng cố tình em gái lại tin nó nữa chứ.
Em gái không đứng về phía anh cả, thì cũng đứng về phía em tư, chỉ là không chịu đứng về phía anh là đúng rồi.
Sự chột dạ hồi nãy lập tức biến mất hết, anh có chút đắc ý liếc nhìn Hà Tinh Hoài một cái, quả nhiên là trong lòng Hà Nguyệt Tâm anh quan trọng hơn Hà Tinh Hoài mà.
Anh dịu giọng nói với Hà Nguyệt Tâm: "Em đừng giận nữa, lúc lên lớp anh sẽ nghiêm túc chép bài, sẽ không khiến Tâm Tâm thất vọng đâu. Anh còn phải chứng minh cho bọn họ thấy, anh thật sự muốn học hành cho thật tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


